Nụ cười ngã ba Đồng Lộc
Mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, hồn nhiên như những đóa hoa rừng nở rộ. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông thông suốt cho xe vào nam. Giữa cái nắng cháy da thịt của vùng đất miền Trung, tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên đều đặn nhịp nhàng.
Mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, hồn nhiên như những đóa hoa rừng nở rộ. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông thông suốt cho xe vào nam. Giữa cái nắng cháy da thịt của vùng đất miền Trung, tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên đều đặn nhịp nhàng. Mỗi khi ngơi tay súng, các chị lại tụm năm tụm ba để hát hò, chải tóc cho nhau bên hố nước mưa. Cúc, cô gái có giọng hát hay nhất tiểu đội, đang cất lời ca tiếng hát thanh cao làm ấm lòng đồng đội. Trận bom tọa độ bất ngờ ập xuống vào một buổi chiều muộn, khói bụi mịt mù bao phủ cả không gian. Khi khói tan, mười đóa hoa ấy đã hòa mình vào lòng đất mẹ thân thương, mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân. Họ ra đi khi mái tóc còn xanh, khi những
ước mơ giản dị của đời con gái vẫn còn dang dở phía trước. Nhưng nụ cười và tinh thần kiên cường của họ đã hóa thành bất tử, dẫn đường cho những đoàn xe ra trận.


