Nụ cười người lính giữa khói bom chiến trường
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Lê Tuấn Việt trong thời kỳ hậu chiến.
Vào những năm 1963, giữa lúc cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam diễn ra vô cùng gay go, tôi xung phong gia nhập quân ngũ với khí thế sôi nổi của tuổi trẻ. Hành trang mang theo ngoài chí khí kiên cường còn có muôn vàn tình cảm gia đình sâu nặng. Cha mẹ luôn tự hào dặn tôi phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với truyền thống quê hương, không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Đơn vị tôi thuộc Đội quân y mặt trận, tác chiến tại dòng sông Thạch Hãn vô cùng ác liệt. Giữa cái chết và sự sống mong mong trong gang tấc, phong thái hào hoa, hóm hỉnh đậm chất lính vẫn luôn hiện hữu. Sau mỗi giờ đập tan đợt tấn công của địch, anh em lại quây quần bên lòng hầm, gảy cất tiếng ca lạc quan. Sự tếu táo, yêu đời giúp chúng tôi xua tan đi sự mệt mỏi và tiếng gầm rú ghê rợn của đạn bom. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là Tiếng đàn guitar tự chế. Kỷ vật ấy gợi nhớ những giai điệu lạc quan vút lên từ lòng hầm pháo giữa tiếng bom rơi. Tình cảm gia đình hậu phương hòa quyện chặt chẽ với tình yêu Tổ quốc bao la, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc.



