Nụ cười người lính giữa khói bom chiến trường
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Phan Mạnh Kiên trong thời kỳ hậu chiến.
Năm 1972, khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi tràn đầy hoài hoạ và sức trẻ, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê nhà lên đường ra mặt trận, mẹ nắm chặt tay dặn dò cẩn thận, ánh mắt rưng rưng chứa đựng niềm tin yêu vô bờ. Khi đó, trong lòng người chiến sĩ trẻ chỉ có một ý chí kiên định duy nhất là chiến đấu hết mình vì độc lập tự do. Được phân công về Đại đội 3 thông tin chiến đấu ở rừng già Trường Sơn, tôi cùng đồng đội trải qua những ngày tháng thiếu thốn trăm bề. Thế nhưng, tâm hồn trẻ trung và tinh thần lạc quan của anh em chiến sĩ chưa bao giờ dập tắt. Những câu chuyện đùa dí dỏm, những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lem luốc khói súng đã kết nối chúng tôi thành một gia đình thứ hai đầy tình đồng chí, đồng đội gắn bó sâu sắc. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là Lời thề trước giờ nổ súng. Kỷ vật ấy gợi nhớ ý chí kiên cường quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của toàn đại đội. Tình cảm gia đình hậu phương hòa quyện chặt chẽ với tình yêu Tổ quốc bao la, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc.



