Nụ cười người lính giữa khói bom chiến trường
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Vũ Văn Nghĩa trong thời kỳ hậu chiến.
Rời mái trường làng thân yêu vào một ngày thu nắng vàng rực rỡ năm 1966, tôi mang theo hành trang là ba lô cóc, đôi dép cao su và trái tim nồng nàn tình yêu quê hương. Lời dặn dò thân thương của cha và nụ cười ngập ngừng của người thương nơi quê nhà luôn là động lực to lớn. Ý chí xả thân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc đã soi sáng từng bước chân hành quân vượt qua bao dãy núi ngàn. Sống và chiến đấu cùng Đội Thanh niên xung phong 559 tại chiến trường vùng đất thép Củ Chi, chúng tôi phải đối mặt với mưa bom bão đạn hàng ngày. Dù vậy, những anh lính trẻ vẫn giữ trọn nét hào hoa, yêu đời rất riêng. Dưới ánh trăng rừng phảng phất, tiếng hát cùng tiếng đàn lại vang lên át đi tiếng gầm pháo địch. Tinh thần thép kết hợp với tâm hồn yêu đời đã tạo nên sức mạnh vô song giúp chúng tôi vượt qua gian khổ. Tôi không bao giờ quên Nhánh hoa bưởi trong túi áo, hình ảnh minh chứng cho mùi hương quê hương tiếp thêm sức mạnh cho người chiến sĩ trong trận đánh. Tình yêu thương gia đình chính là hậu phương vững chắc chắp cánh cho lý tưởng cách mạng. Trước họng súng kẻ thù, lòng yêu nước và ý chí quyết chiến quyết thắng đã chiến thắng mọi sợ hãi.



