Bài viết

NỤ CƯỜI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ KHÔNG NGUYÊN VẸN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NỤ CƯỜI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ KHÔNG NGUYÊN VẸN

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu thương binh 1/4, quê Thanh Hóa)

"Tôi trở về quê hương vào một ngày đầu năm 1976, trên người mang theo chiếc ba lô cóc bạc màu và một bên ống quần bên phải được găm gọn gàng bằng chiếc kim gút. Tôi đã gửi lại một phần thân thể của mình ở chiến trường Quảng Trị năm 1972 sau một trận bão pháo của kẻ thù.

Ngày tôi bước xuống xe khách ở đầu làng, dân làng và gia đình ùa ra đón. Mẹ tôi nhìn thấy đứa con trai đi lính ngày nào giờ phải chống nạng gỗ, mẹ ôm lấy tôi khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm cả vai áo. Người yêu tôi – cô gái tên dịu dàng đã đợi tôi suốt 5 năm trời – đứng nép sau lưng mẹ, đôi mắt đỏ hoe, nhìn tôi nghẹn ngào. Tôi hiểu tâm trạng của mọi người, họ đau xót cho sự mất mát của tôi.

Nhưng tôi không khóc, tôi nở một nụ cười thật tươi, dùng chiếc nạng gỗ gõ nhịp xuống đất vuông vức rồi bảo: 'Mẹ ơi, em Dịu ơi, anh về rồi đây! Tuy mất một chân nhưng cái đầu và trái tim anh vẫn nguyên vẹn, vẫn cưới được Dịu làm vợ và làm ruộng nuôi mẹ được mà!'.

Nụ cười lạc quan của tôi đã xua tan đi bầu không khí u buồn của ngày trở về. Đám cưới của chúng tôi được tổ chức đơn sơ vài ngày sau đó bằng nước chè xanh và bánh kẹo sắn, rộn rã tiếng cười của bà con lối xóm. Chúng tôi, những người lính bước ra từ khói lửa chiến tranh, dù cơ thể không còn nguyên vẹn nhưng tinh thần 'tàn nhưng không phế' luôn rực cháy. Chúng tôi đã chiến đấu anh dũng để giành lại độc lập, và giờ đây, chúng tôi lại tiếp tục lao động để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp từ trong gian khó."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn