NỤ CƯỜI PHA LÊ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
Có những bông hoa không nở trong vườn xuân yên bình mà nở giữa khói lửa chiến tranh. Có những con người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước. Trong muôn vàn tấm gương anh hùng ấy, chị Võ Thị Sáu mãi là đóa hoa đỏ thắm của dân tộc Việt Nam.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NỤ CƯỜI HOA LÊ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
Họ và tên: Phan Thị Hiền
Đơn vị: Trường MG Hoa Ban
Sđt:
Có những bông hoa không nở trong vườn xuân yên bình mà nở giữa khói lửa chiến tranh. Có những con người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước. Trong muôn vàn tấm gương anh hùng ấy, chị Võ Thị Sáu mãi là đóa hoa đỏ thắm của dân tộc Việt Nam.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933, tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Tuổi thơ của chị lớn lên trong những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị giặc Pháp chiếm đóng, đồng bào bị bắt bớ, đánh đập, cô bé Sáu sớm nuôi trong tim lòng căm thù giặc và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Mới mười bốn tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong và làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế cho lực lượng cách mạng. Dáng người nhỏ bé nhưng trái tim của chị lại vô cùng mạnh mẽ. Chị không quản hiểm nguy, băng qua những con đường đầy lính địch để chuyển thư, mang lương thực và thuốc men đến cho các chiến sĩ.
Trong một lần làm nhiệm vụ, chị đã dũng cảm ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng phản bội, góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng. Sau đó, chị tiếp tục tham gia nhiều hoạt động chống giặc. Đến năm 1950, trong một trận chiến đấu, chị không may bị địch bắt.
Biết chị còn rất trẻ, quân địch dùng đủ mọi cực hình tra tấn, dụ dỗ và ép chị khai báo. Nhưng trước roi vọt, xiềng xích và những lời đe dọa, Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, kiên quyết giữ bí mật cho cách mạng. Chị chỉ lặng lẽ mỉm cười và khẳng định lòng trung thành với Tổ quốc.
Cuối cùng, thực dân Pháp kết án tử hình chị và đưa ra Côn Đảo.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi mới 18 tuổi, Võ Thị Sáu được đưa ra pháp trường.
Khác với sự lo sợ mà quân thù mong đợi, chị bước đi rất bình thản. Mái tóc được chải gọn gàng, gương mặt sáng ngời, ánh mắt trong trẻo như bầu trời quê hương. Trên đường ra nơi xử bắn, chị cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca" cùng những bài ca cách mạng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khi người lính định bịt mắt, chị nhẹ nhàng nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn Tổ quốc lần cuối."
Những lời nói ấy khiến nhiều người có mặt hôm đó không khỏi xúc động.
Giây phút cuối cùng của cuộc đời, chị vẫn hiên ngang hướng về lá cờ Tổ quốc trong tim mình, không một chút run sợ. Tiếng súng vang lên, nhưng không thể dập tắt được ý chí của người con gái Đất Đỏ. Chị đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại cho đất nước một biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.

Ngày hôm nay, trên mảnh đất Côn Đảo, phần mộ của chị Võ Thị Sáu luôn rực rỡ những đóa hoa tươi. Hàng triệu người từ khắp mọi miền đất nước đến thắp nén hương tri ân người nữ anh hùng trẻ tuổi. Tên tuổi của chị được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp Việt Nam như một lời nhắc nhở các thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do.

Là giáo viên mầm non, mỗi khi kể câu chuyện về chị Võ Thị Sáu, tôi luôn mong các em nhỏ sẽ hiểu rằng: các con đang được học tập, vui chơi trong hòa bình là nhờ biết bao người đã hy sinh vì Tổ quốc. Dù còn nhỏ, các con cũng có thể thể hiện lòng yêu nước bằng những việc làm giản dị như yêu thương bạn bè, lễ phép với người lớn, chăm ngoan học tập, giữ gìn lá cờ đỏ sao vàng và biết nói lời cảm ơn những người đã mang lại cuộc sống bình yên hôm nay.
Đóa hoa mang tên Võ Thị Sáu đã nở giữa thời hoa lửa và sẽ mãi tỏa hương trong trái tim của mỗi người Việt Nam.
Người viết
Phan Thị Hiền



