Nụ cười rạng rỡ trước giờ ra trận
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Phan Đình Cường trong thời kỳ hậu chiến.
Năm 1967, khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi tràn đầy hoài hoạ và sức trẻ, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê nhà lên đường ra mặt trận, mẹ nắm chặt tay dặn dò cẩn thận, ánh mắt rưng rưng chứa đựng niềm tin yêu vô bờ. Khi đó, trong lòng người chiến sĩ trẻ chỉ có một ý chí kiên định duy nhất là chiến đấu hết mình vì độc lập tự do. Đơn vị tôi thuộc Đội Thanh niên xung phong 559, tác chiến tại ngã ba Đồng Lộc vô cùng ác liệt. Giữa cái chết và sự sống mong mong trong gang tấc, phong thái hào hoa, hóm hỉnh đậm chất lính vẫn luôn hiện hữu. Sau mỗi giờ đập tan đợt tấn công của địch, anh em lại quây quần bên lòng hầm, gảy cất tiếng ca lạc quan. Sự tếu táo, yêu đời giúp chúng tôi xua tan đi sự mệt mỏi và tiếng gầm rú ghê rợn của đạn bom. Nhớ nhất là lần Điệu hò giữa khói bom, khoảnh khắc đó đã khắc ghi trọn vẹn tinh thần yêu đời, bất khuất của những cô gái thanh niên xung phong. Từng lá thư nhà gửi qua bao tuyến đường gian khó là nguồn sức mạnh vô biên.



