Bài viết

Nụ cười Thành cổ”

Phú Thọ10/11/2025Bùi Tiến Trung (Đoàn xã An Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phải kỳ diệu biết bao khi người lính trong bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị"... vẫn còn đây với chúng ta, để kể lại câu chuyện cho con cháu?

Bởi vì trên báo Quân đội nhân dân số ra ngày 9/8/1972 đã viết: “Mỗi mét vuông đất tại Thành cổ Quảng Trị là một mét máu và sự hy sinh của các anh đã trở thành bất tử. Trong 81 ngày đêm, từ ngày 28/6 đến 16/9/1972, Thành cổ Quảng Trị đã phải hứng chịu 328.000 tấn bom đạn.Trung bình mỗi chiến sĩ phải hứng lấy 100 quả bom, 200 quả đạn pháo. Mỗi ngày có 1 đại đội vượt dòng Thạch Hãn để tiếp viện quân số, nhưng đêm nay 1 đại đội tiến vào thì ngày mai chỉ còn lại vài người sống sót”.Chúng ta trong những ngày lịch sử này, đi trong cờ hoa, có thể xem diễu binh diễu hành, có thể đi xem phim kỷ niệm “Mưa Đỏ”.Còn những người lính thuộc thế hệ cha anh đó, họ đã trực tiếp đi trong lửa đạn, đứng trong “mưa đỏ” thực sự, màu đỏ của máu và đạn lửa, để hôm nay ta có hòa bình, độc lập, tự do.Người lính trẻ trong ảnh tên là Lê Xuân Chinh, bức ảnh đã chụp từ 53 năm trước, khi ông tham gia bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Bức ảnh được chụp vào sáng 15/8/1972 bởi nhà báo Đoàn Công Tính, khi những người lính trẻ đang tranh thủ nghỉ ngơi giữa phút dừng bắn. Ảnh đăng trên báo Nhân dân ngày 2/9/1972 được đặt tên "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị".Ông Chinh năm ấy mới 19 tuổi thôi, chụp ảnh xong, 20 ngày sau ông bị thương, được chuyển đi chữa trị và ra Bắc năm 1973. Trong đợt nhập ngũ năm đó, cả làng có 10 người, đến ngày toàn thắng chỉ còn 4 người trở vềTrong Cuộc gặp mặt người có công, nhân chứng lịch sử tiêu biểu năm 2025, ông kể Chinh kể lại "Đồng đội hy sinh quá nhiều, những người còn lại không thể gục ngã vẫn giữ chắc tay súng để bảo vệ Thành cổ, bởi chúng tôi khi ấy luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của quân đội, tin rồi cuối cùng chúng ta sẽ giành thắng lợi".Tháng 7 hàng năm, ông vẫn thường cùng bạn chiến đấu trở về Quảng Trị.“Trừ khi nào anh em mình yếu không thể đi được nữa, thì lúc đó chúng ta mới dừng hành quân về chiến trường…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn