Nụ cười trên đảo Trường Sa
Đỗ Ngọc Hải Đăng
NỤ CƯỜI TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA
Câu chuyện về những người lính nơi đầu sóng ngọn gió
6
Biển Trường Sa một buổi sáng tháng sáu xanh đến vô tận.
Gió thổi mạnh.
Sóng liên tục đập vào chân đảo.
Trên vọng gác, Trung, người lính trẻ vừa nhận nhiệm vụ ngoài đảo chưa lâu, đưa mắt nhìn về phía đường chân trời.
Biển rộng đến mức tưởng như không có điểm kết thúc.
Anh nhớ nhà.
Nhớ con đường làng.
Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi chiều.
Nhớ cả tiếng xe máy của người cha mỗi khi đi làm về.
Nhưng khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trên nền trời, Trung lại mỉm cười.
Anh tự nhủ:
“Mình đang ở đây.”
Một món quà từ đất liền
Một buổi chiều, tàu từ đất liền cập đảo.
Những thùng hàng được chuyển xuống.
Có rau xanh.
Có sách.
Có thư.
Có những món quà nhỏ của người dân gửi cho bộ đội.
Trung nhận được một phong thư.
Chữ viết nghiêng nghiêng quen thuộc.
Mẹ.
Anh mở thư.
“Con trai, mẹ nghe nói ngoài đó nắng và gió nhiều. Mẹ không biết đảo xa thế nào, chỉ mong con giữ sức khỏe. Khi nào về, mẹ sẽ nấu cho con món con thích.”
Trung đọc xong, cười.
Người đồng đội bên cạnh hỏi:
— Thư người yêu à?
Trung lắc đầu:
— Mẹ.
— Thế sao cười tươi thế?
Trung gấp thư lại.
— Vì mẹ bảo chờ mình về.
Một cơn bão
Vài tuần sau, biển đổi màu.
Mây đen kéo đến.
Gió mạnh dần.
Thông báo bão được truyền xuống các vị trí.
Người lính trên đảo nhanh chóng gia cố doanh trại, kiểm tra thiết bị, bảo đảm an toàn cho những khu vực quan trọng.
Sóng đánh mạnh vào bờ.
Mưa quất rát mặt.
Một người lính trẻ đứng nhìn biển.
— Biển hôm nay dữ thật.
Trung cười:
— Dữ thì mình đứng vững hơn.
Người kia bật cười.
Giữa cơn bão, họ vẫn cười.
Không phải vì họ không biết sợ.
Mà vì nếu mình bình tĩnh, người bên cạnh cũng sẽ bình tĩnh.
Nụ cười trên đảo
Sau bão, đảo ngổn ngang.
Một số cây bị gãy.
Một mái che bị tốc.
Đất đá và cành cây nằm khắp nơi.
Nhưng việc đầu tiên những người lính làm không phải là than phiền.
Họ chia nhau dọn dẹp.
Người dựng lại hàng rào.
Người trồng cây.
Người sửa mái.
Một chiến sĩ cầm chiếc xẻng, nhìn đống đất trước mặt:
— Lại phải làm từ đầu.
Trung đáp:
— Thì làm lại.
— Mệt không?
— Mệt.
— Vậy sao còn cười?
Trung cười:
— Vì mình làm được.
Hai người cùng cúi xuống tiếp tục công việc.
Những đứa trẻ từ đất liền
Một lần, đoàn công tác đưa ra đảo một số món quà của học sinh trong đất liền.
Có những bức tranh.
Có lá thư.
Có những dòng chữ còn nguệch ngoạc:
“Chúng cháu chúc các chú mạnh khỏe.”
“Chúng cháu cảm ơn các chú.”
“Chú nhớ giữ đảo nhé!”
Trung cầm một bức tranh.
Trong tranh là biển xanh, một hòn đảo nhỏ và lá cờ đỏ sao vàng.
Bên cạnh là hình một người lính đang cười.
Anh hỏi:
— Sao các em vẽ chú lính cười?
Một người đồng đội trả lời:
— Vì trong mắt trẻ con, người lính phải là người bảo vệ bình yên.
Trung nhìn bức tranh.
Rồi anh cười thật tươi.
Đêm trên đảo
Đêm Trường Sa rất đẹp.
Bầu trời đầy sao.
Biển đen sâu thẳm.
Trên vọng gác, người lính trẻ đứng một mình.
Điện thoại rung lên.
Mẹ gọi.
— Con khỏe không?
— Con khỏe.
— Ngoài đó có lạnh không?
— Không mẹ.
— Có nhớ nhà không?
Trung nhìn về phía đất liền dù chẳng thể nhìn thấy.
— Có.
Mẹ im lặng vài giây.
Rồi hỏi:
— Bao giờ con về?
Trung cười:
— Hết nhiệm kỳ con về.
— Mẹ chờ.
Cuộc gọi kết thúc.
Trung đứng nhìn biển.
Anh đưa tay chạm vào túi áo.
Bức tranh của những đứa trẻ vẫn ở đó.
Anh mỉm cười.
Nụ cười không chỉ dành cho mình
Một người lính trên đảo hiểu rằng mình không chỉ đứng đó cho bản thân.
Anh đứng đó cho:
một gia đình đang ngủ yên ở đất liền.
Cho những đứa trẻ đang đến trường.
Cho những người dân đang làm việc.
Cho những con tàu bình yên vượt biển.
Cho những mái nhà có ánh đèn.
Vì vậy, nụ cười của người lính Trường Sa có một ý nghĩa rất đặc biệt.
Đó là nụ cười của người biết mình đang làm một công việc lớn lao nhưng không cần phải nói lớn lao.
Buổi sáng bình yên
Một sáng khác, mặt trời mọc trên biển.
Ánh sáng trải dài trên mặt nước.
Trung đứng trên đảo.
Gió vẫn thổi.
Sóng vẫn vỗ.
Biển vẫn rộng.
Nhưng hôm nay không có bão.
Không có tiếng động bất thường.
Chỉ có một ngày bình yên.
Người đồng đội đưa anh một cốc trà:
— Uống đi.
Trung nhận lấy.
Hai người đứng cạnh nhau.
Không ai nói gì.
Một lúc sau, người đồng đội hỏi:
— Trung này, cậu có thấy nhớ nhà không?
Trung cười:
— Có.
— Thế sao lúc nào tôi cũng thấy cậu cười?
Anh nhìn lá cờ đang bay.
— Vì tôi biết mình đang đứng ở đâu.
Lời kết
Trường Sa là nơi biển và trời gặp nhau.
Ở đó, người lính phải đối mặt với nắng gắt, gió mạnh, những cơn bão bất ngờ và nỗi nhớ đất liền.
Nhưng giữa sự khắc nghiệt ấy, vẫn có những tiếng cười.
Một nụ cười khi nhận được lá thư của mẹ.
Một nụ cười khi cây xanh lại sau bão.
Một nụ cười khi đọc lời chúc của trẻ em.
Một nụ cười giữa những người đồng đội.
Và trên hết, là nụ cười của những người đang canh giữ bình yên.
Có những nơi người ta cười vì hạnh phúc.
Có những nơi người ta cười để quên đi khó nhọc.
Nhưng trên Trường Sa, có những nụ cười được trao đi để đất liền được bình yên.
Mỗi buổi sáng, khi mặt trời mọc trên biển, những người lính lại bước lên vị trí của mình.
Biển vẫn xanh.
Cờ vẫn đỏ.
Gió vẫn hát trên những mái nhà.
Và những người lính trẻ vẫn mỉm cười.
Bởi phía sau họ là Tổ quốc.
Phía trước họ là biển cả.
Còn trong trái tim họ là một niềm tin giản dị:
Chỉ cần mình đứng vững, quê hương sẽ có thêm một ngày bình yên.



