Nụ cười trên gieo mông" và lời hứa sống tiếp
Nụ cười trên gieo mông" và lời hứa sống tiếp
Trận chiến tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 được coi là một trong những trang sử rực lửa nhất. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Mốt (Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B) nhớ lại những ngày tháng mà ranh giới giữa sống và chết mỏng manh như một sợi tóc:
"Ở Thành cổ ngày đó, mỗi tấc đất đều thấm máu. Bom đạn dội xuống liên tục đến mức đất đá bị xới tung, biến thành thứ bột mịn đến đầu gối. Chúng tôi chốt giữ ở những đoạn hào sạt lở, cứ pháo dứt là lại nhô lên đánh địch. Đồ ăn thức uống cạn kiệt, nước sông Thạch Hãn đục ngầu máu và khói thuốc súng."
Điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự khốc liệt, mà là tinh thần lạc quan đến kỳ lạ của những người lính tuổi đôi mươi:
"Có những đêm nằm dưới giao thông hào ngập nước, muỗi rừng vây quanh, anh em vẫn thì thầm kể cho nhau nghe về người yêu ở quê, về ước mơ sau này chiến tranh kết thúc sẽ đi học tiếp. Trước khi vào trận đánh, chúng tôi nắm chặt tay nhau bảo: 'Ai còn sống nhớ về thăm nhà của đứa ngã xuống nhé!'. Nụ cười của họ giữa làn khói súng là thứ tôi không bao giờ quên được."



