Bài viết

NỤ CƯỜI TRÊN SÔNG THẠCH HÃN (5)

Câu chuyện “Nụ cười trên sông Thạch Hãn” kể về một bức ảnh lịch sử ghi lại khoảnh khắc lạc quan của những con người bình dị giữa chiến tranh ác liệt năm 1972. Qua hình ảnh cụ Nguyễn Con, bà Thu và các chiến sĩ, ta cảm nhận được tinh thần kiên cường, sự hy sinh thầm lặng và niềm tin vào ngày hòa bình. Đây là câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa, để lại nhiều suy ngẫm cho thế hệ trẻ hôm nay.

Gia Lai04/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tham quan Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, giữa rất nhiều kỷ vật mang dấu ấn chiến tranh như súng đạn, mũ áo đã cũ, có một bức ảnh khiến mình đặc biệt ấn tượng. Đó là bức ảnh chụp một cụ ông đang chèo đò với nụ cười rất tươi, bên cạnh là một nữ du kích ôm súng, phía sau là những người lính trẻ cũng đang cười rất lạc quan. Bức ảnh ấy được chụp vào năm 1972, trong thời điểm cuộc chiến tại Thành cổ Quảng Trị diễn ra vô cùng khốc liệt.

Cụ ông trong ảnh là cụ Nguyễn Con, còn nữ du kích là bà Thu. Họ vốn chỉ là những người dân bình thường sống bên sông Thạch Hãn, nhưng trong chiến tranh lại trở thành những người góp phần quan trọng vào việc tiếp tế cho bộ đội. Họ chèo đò đưa các chiến sĩ và vũ khí qua sông, hỗ trợ chiến trường trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Điều khiến mình ấn tượng nhất không chỉ là hành động dũng cảm đó, mà chính là nụ cười của họ – một nụ cười rất tự nhiên, rất lạc quan, dù xung quanh là bom đạn.

Mình nghĩ, nụ cười ấy không phải vì họ không sợ, mà là vì họ tin vào một điều gì đó lớn lao hơn – đó là niềm tin vào chiến thắng, vào độc lập của dân tộc. Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua sợ hãi, tiếp tục cống hiến một cách âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa.

Nhiều năm sau, khi nhiếp ảnh gia tìm lại được gia đình của những người trong ảnh và trao lại bức hình, con trai của cụ Nguyễn Con đã rất xúc động. Bởi đó gần như là kỷ vật duy nhất còn lại ghi nhớ hình ảnh của người cha. Sau chiến tranh, cụ Nguyễn Con trở về cuộc sống bình dị, tiếp tục chèo đò cho đến khi qua đời. Còn ông Câu và bà Thu thì xây dựng gia đình, sống yên bình bên dòng sông năm xưa.

Đối với mình, câu chuyện này không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là một bài học rất gần gũi. Nó giúp mình hiểu rằng, để có được cuộc sống hòa bình như hôm nay, đã có rất nhiều người bình thường làm nên những điều phi thường. Và có lẽ, điều mà thế hệ trẻ tụi mình cần làm là biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm hơn và cố gắng đóng góp cho xã hội theo cách của riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn