Bài viết

Nụ cười trên sông Thạch Hãn (9)

Quảng Ninh17/07/2026Lê Thu Phương (LCĐ Khoa Sư phạm)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ, cựu binh nổi tiếng Lê Bá Dương kể về hành trình tìm ông lão chèo đò chở bộ đội từ bến Nhan Biều vượt sông Thạch Hãn vào thành cổ Quảng Trị suốt 35 năm.

Trong số độc giả chúng ta, hẳn không ai không biết đến bài thơ Đò lên Thạch Hãn vỏn vẹn 4 câu của nhà thơ, cựu binh nồi tiếng Lê Bá Dương được ông viết trong dịp ra bờ sông Thạch Hãn thả hoa nhớ về các đồng đội còn nằm dưới đáy sông. Bài thơ sau đó được khắc lên tường Thành Cổ Quảng Trị như một nén tâm hương của người ở lại dành cho đồng đội, chiến sĩ đã ra đi trong độ tuổi thanh xuân. Rất nhiều người đã không cầm nổi nước mắt khi đọc 4 câu thơ này.
"Đò lên Thạnh Hãn ơi chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi hòa sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm".
Dịp kỷ niệm 65 năm ngày thương binh - liệt sỹ năm nay, Lê Bá Dương dành riêng cho VTC News bài viết về kỷ niệm hành trình tìm ông lão chèo đò chở bộ đội từ bến Nhan Biều vượt sông Thạch Hãn vào thành cổ Quảng Trị suốt 35 năm trời.Đến thị trấn Ái Tử một ngày trước khi diễn ra lễ mừng 35 năm giải phóng Triệu Phong (Quảng Trị), anh Đoàn Công Tính vứt giỏ vào phòng rồi rủ tôi mượn xe máy ra bến sông Thạch Hãn, nơi 35 trước anh với tư cách là một phóng viên chiến trường của báo Quân Đội, và tôi - một người lính trận mạc từng vượt sông bom, bờ pháo cùng đồng bào, đồng chí chiến đấu giải phóng và bảo vệ thành cổ Quảng Trị.
Thơ thẩn giữa bời bời đậu, bắp bãi bồi bến xưa, câu chuyện của chúng tôi cứ như một cuộc kiểm đếm những kỉ niệm một thời trận mạc. Trong mạch chuyện ấy, anh Tính cứ nhắc đi nhắc lại với sự day dứt như có lỗi về một nhân vật trong số những tấm ảnh của anh chụp cách đây 35 năm.

Tác phẩm Cha con ông già ngư dân Quảng Trị không quản ngày đêm đưa bộ đội vào thành cổ chiến đấu năm 1972 của Đoàn Công Tính.
Đó là ông lão chèo đò chở bộ đội từ bến Nhan Biều vượt sông Thạch Hãn vào thành cổ cách đây 35 năm.
Chỉ cho tôi gương mặt cười của ông lái đò trong tấm ảnh mang theo, người cựu phóng viên chiến trường bùi ngùi: “Tấm ảnh là một kỉ niệm sâu sắc trong đời cầm máy của tôi về hình ảnh đẹp và ấn tượng của cuộc chiến tranh nhân dân. Trong đó ấn tượng về một ông lão lái đò với thế đứng vững chãi, tự tin cùng nụ cười hào sảng đó cứ đeo đẳng tôi suốt mấy chục năm. Từ lâu tôi đã cố công nhờ anh em đồng đội và bà con cô bác địa phương tìm giúp, nhưng ông cụ cứ biền biệt”…
Một chút lặng về phía bến sông, Đoàn Công Tính bùi ngùi: "Nếu có được một điều ước ngay bây giờ thì mình sẽ giành điều ước đó để được biết tên tuổi, quê quán của ông lão chèo đò hoặc chí ít là chút thông tin về cô du kích ôm súng ngồi bên mạn đò trong tấm ảnh…"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn