NỤ CƯỜI TRONG HẦM TỐI
Ký ức về một trận chiến giằng co 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị, nơi hai người lính thuộc hai chiến tuyến vô tình bị kẹt lại trong một căn hầm sập và một lựa chọn đầy tính nhân văn giữa lằn ranh sinh tử.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một "vũ đài máu" dưới hàng vạn tấn bom đạn. Trong một đợt tấn công giằng co chiếm từng góc tường, một quả bom từ máy bay dội xuống làm sập căn hầm trú ẩn nơi anh lính trẻ Lê Văn Bốn đang chốt giữ. Đất đá lấp kín cửa hầm, đẩy anh vào bóng tối dày đặc.
Khi tỉnh lại sau cú va đập mạnh, anh Bốn bàng hoàng nhận ra trong hầm không chỉ có mình anh. Cách đó vài mét, một người lính cộng hòa (phía bên kia chiến tuyến) cũng đang nằm rên rỉ vì một chân bị đá đè nát. Khẩu súng AK của anh Bốn và khẩu AR15 của người lính kia đều đã bị chôn vùi dưới đất cát.
Ban đầu, cả hai nhìn nhau với ánh mắt cảnh giác và đầy thù hận. Nhưng không gian ngột ngạt, bóng tối và sự thiếu oxy nhanh chóng vắt kiệt sức lực của cả hai. Người lính kia khóc nghẹn, thều thào gọi mẹ. Anh Bốn kể lại: "Lúc đó tôi nghĩ, cậu ta cũng bằng tuổi mình, cũng có một người mẹ đang đợi ở quê nhà. Ở trong cái chết cận kề này, chúng tôi chỉ là hai con người cô độc".
Anh Bốn bò lại gần, dùng chút nước hiếm hoi còn lại trong chiếc bình tông của mình bón cho "kẻ thù", rồi dùng băng cá nhân của mình băng bó chiếc chân gãy cho cậu ta. Cảm động trước hành động đó, người lính kia run rẩy móc trong túi áo ra một bức ảnh gia đình và một nắm cơm nhỏ sấy khô bẻ đôi, chia cho anh Bốn.
Suốt hai ngày đêm bị chôn vùi, họ đã nương tựa vào nhau, kể cho nhau nghe về quê hương, về người yêu và những ước mơ sau khi chiến tranh kết thúc. Đến ngày thứ ba, khi lực lượng công binh phía anh Bốn đào bới được cửa hầm để giải cứu, hai người nhìn nhau, người lính kia nở một nụ cười mãn nguyện và nói: "Cảm ơn anh, người anh em!". Người lính đó sau đó được đưa đi cứu chữa như một tù binh chiến tranh với sự chăm sóc nhân đạo.



