NỤ CƯỜI TRONG TẤM ẢNH ĐEN TRẮNG
“Tấm ảnh ấy chỉ có một nụ cười… nhưng tôi nhìn mãi không quên,” bà Duyên nói, tay run run cầm bức ảnh cũ.
Năm 1972, gia đình bà sống trong những ngày sơ tán và bom đạn. Mọi thứ đều thiếu thốn, kể cả những kỷ niệm để giữ lại.
“Một lần hiếm hoi, cả nhà tôi được chụp một tấm ảnh,” bà kể. “Đen trắng thôi, nhưng ai cũng cố cười thật tươi.”
Trong ảnh có em trai bà – cậu bé nhỏ nhất nhà, luôn nghịch ngợm nhưng rất hay cười.
“Trước khi chụp, nó còn bảo: ‘Chị nhớ giữ ảnh, sau này em xem lại.’” bà nghẹn lại.
Không lâu sau, một trận bom bất ngờ ập xuống khu sơ tán.
“Khi mọi thứ qua đi… em tôi đã không còn nữa,” bà nói, giọng lặng đi.
Gia đình bà chỉ còn lại tấm ảnh duy nhất ấy.
“Tôi giữ nó suốt mấy chục năm,” bà nói. “Mỗi lần nhìn vào, tôi thấy em mình vẫn đang cười… như chưa từng rời đi.”
Bà khẽ lau nước mắt:
“Chiến tranh có thể lấy đi con người… nhưng không thể lấy đi những khoảnh khắc họ đã sống. Nụ cười ấy… vẫn ở lại với tôi, mãi mãi.”



