Cựu chiến binh

Nụ cười trong tấm gương vỡ và khát vọng hồi sinh ở Đằng Cao

Bắc Ninh16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tìm đến căn nhà ngập tràn cây xanh của bác Lê Quang Dũng tại thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa vào một buổi chiều rực nắng, Đoàn thanh niên chúng tôi tiếp tục được người cựu chiến binh 72 tuổi mở chốt cánh cửa ký ức để kể về một câu chuyện nhỏ nhưng ấm áp tình đời. Lần này, bác chỉ cho chúng tôi xem một mảnh gương soi hình chữ nhật chỉ to bằng bàn tay, góc gương đã vỡ nát và phần tráng bạc bị ố mốc nặng. Bác Dũng cười hiền, bồi hồi nhớ lại năm 1973, sau những tháng ngày chiến đấu ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, đơn vị của bác được lệnh dừng chân chốt giữ bên một khoảng rừng thưa. Giữa khung cảnh hoang tàn bị bom đạn cày xới, bác nhặt được mảnh gương vỡ của ai đó bỏ lại, cẩn thận mài nhẵn các mép sắc rồi gài lên vách chiến hào. Bác kể rằng, ngày ấy chiến trường thiếu thốn đủ bề, thiếu nước rửa mặt, thiếu từng cái lược chải đầu, nhưng mảnh gương nhỏ ấy lại trở thành "tài sản chung" của cả tiểu đội. Mỗi buổi sáng sau ca gác, các chiến sĩ trẻ lại chuyền tay nhau mảnh gương vỡ, soi lại khuôn mặt lấm lem khói súng, đùa vui sửa sang lại mái tóc sương gió rồi nở nụ cười rạng rỡ trước giờ ra trận. Bác bảo, mảnh gương dù đã vỡ đôi nhưng phản chiếu trong đó là những nụ cười nguyên vẹn của tuổi 18, 20 – nụ cười của niềm tin sắt đá rằng bom đạn kẻ thù có thể làm rung chuyển mặt đất, phá hủy xóm làng, nhưng chẳng thể nào dập tắt được tinh thần yêu đời và khát vọng sống vì tự do của người lính Việt Nam.

Lắng nghe câu chuyện mộc mạc mà chứa đựng bao triết lý sâu sắc của bác Dũng, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa – dâng trào một niềm cảm xúc nghẹn ngào và kính phục. Mảnh gương vỡ năm xưa không chỉ là nhân chứng soi chiếu một thời hoa lửa gian lao, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ cho tinh thần lãng mạn cách mạng, sự kiên cường và niềm tin yêu cuộc sống tha thiết của thế hệ cha anh. Trở về với đời thường tại làng quê Đằng Cao, mang trên mình những thương tổn của chiến tranh, bác Lê Quang Dũng vẫn luôn giữ vẹn nguyên "nụ cười mảnh gương" ấy: lạc quan, nhân hậu và hết lòng vì cộng đồng. Bác tích cực tham gia các phong trào địa phương, tăng gia sản xuất và luôn rộng mở vòng tay dìu dắt, truyền nguồn năng lượng tích cực cho thế hệ trẻ. Ngọn lửa yêu đời, yêu quê hương mà bác gìn giữ qua gian khó chính là bài học vô giá soi đường cho tuổi trẻ hôm nay. Đứng trước bác, đoàn viên thanh niên chúng tôi tự dặn lòng phải biết trân trọng giá trị bình yên đang có, nguyện sống có lý tưởng, luôn giữ vững nụ cười bản lĩnh trước mọi khó khăn để chung tay dốc sức xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng đổi mới, tươi đẹp và giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nụ cười trong tấm gương vỡ và khát vọng hồi sinh ở Đằng Cao | Câu chuyện thời hoa lửa