Bài viết

Nụ cười trước bình minh Hóc Môn

Tại pháp trường Hóc Môn, người nữ chiến sĩ Cộng sản kiên quyết từ chối bịt mắt, giữ vững nụ cười và khí tiết kiên trung trước nòng súng kẻ thù.

Nghệ An18/08/2026Xã Thuận Hòa (Đoàn xã Thuận Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nụ cười trước bình minh Hóc Môn

Sáng sớm ngày 28 tháng 8 năm 1941, sương mù còn giăng kín pháp trường Hóc Môn. Đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai bước đi giữa hai hàng súng giặc với tư thế ngẩng cao đầu. Bàn tay bị xiềng xích sắt cắt vào thịt da ứa máu sau những ngày đêm chịu đựng mọi cùm kẹp, tra tấn dã man trong ngục tối, nhưng nét mặt người phụ nữ ấy lại bình thản đến kinh ngạc. Nàng nhớ về đứa con gái nhỏ mới cất tiếng khóc chào đời đã phải rời tay mẹ, nhớ về người bạn đời Lê Hồng Phong đang bị giam cầm ngoài ngục tàn Côn Đảo. Nỗi đau riêng tư ấy tan biến vào tình yêu lớn lao dành cho Tổ quốc.

Khi quân thù tiến lại gần để buộc dây băng đen lên mắt, nàng kiên quyết gạt ra và nhìn thẳng vào nòng súng. "Tôi không có tội, không việc gì phải bịt mắt!" – tiếng nói trong trẻo mà đanh thép của chị vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Trước giờ nổ súng, chị quay về phía những người đồng chí của mình, mỉm cười rạng rỡ và hô toàn lực: "Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!". Tiếng súng xé tan màn sương, nhưng nụ cười kiên trung và khí tiết bất khuất ấy đã khắc sâu vào lịch sử, trở thành biểu tượng sống động cho người phụ nữ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn