Bài viết

Nụ cười trước giờ ra trận

An Giang03/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Vinh là chiến sĩ nổi tiếng vui tính trong đơn vị. Dù hành quân vất vả hay đói rét, anh vẫn hay kể chuyện cười, làm mọi người quên mệt. Đồng đội bảo: “Vinh mà im là có chuyện lớn.”

Trước một trận đánh quan trọng, ai cũng căng thẳng. Đêm đó, đơn vị họp nhận nhiệm vụ. Khi chỉ huy vừa dứt lời, không khí im phăng phắc. Anh Vinh bất ngờ giơ tay hỏi: “Báo cáo, đánh xong có cho em xin nghỉ một ngày để… cưới vợ không?”

Cả đơn vị bật cười. Chỉ huy cũng cười theo, rồi nói: “Đánh thắng thì cho cưới luôn!” Tiếng cười lan khắp khu rừng, xua đi phần nào nỗi sợ.

Sau cuộc họp, anh Vinh ngồi bên bờ suối, lấy trong túi ra một chiếc nhẫn nhỏ bằng nhôm. Anh nói với bạn thân: “Nhẫn này tao tự làm. Hòa bình tao cưới con Hồng ở làng tao.”

Bạn anh hỏi: “Sợ không?”
Anh Vinh cười: “Sợ chứ. Nhưng nếu mình không đi, ai bảo vệ nó?”

Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt. Anh Vinh xông lên trước, vừa chạy vừa hô khẩu hiệu. Khi đồng đội bị kẹt dưới hỏa lực địch, anh lao ra kéo về. Anh trúng đạn, ngã xuống, nhưng môi vẫn nở nụ cười.

Trong túi áo anh, đồng đội tìm thấy chiếc nhẫn nhôm và mảnh giấy nhỏ ghi tên “Hồng”. Họ nghẹn ngào, hiểu rằng nụ cười của anh không phải vô tư, mà là sự mạnh mẽ để che giấu nỗi lo và truyền niềm tin cho đồng đội.

Ngày hòa bình, đồng đội về quê tìm cô Hồng, trao lại chiếc nhẫn. Cô ôm nhẫn, khóc nức nở. Nụ cười trước giờ ra trận của anh Vinh trở thành biểu tượng của tinh thần lạc quan và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn