TỔNG BÍ THƯ ĐẦU TIÊN CỦA ĐẢNG
Hôm nay, khi tuổi trẻ Việt Nam tiếp tục hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, lời nhắn của Trần Phú vẫn là ngọn đuốc soi đường. Mỗi đoàn viên, thanh niên hãy ghi nhớ và thực hiện: giữ vững chí khí, trung thành với lý tưởng, sẵn sàng cống hiến trí tuệ và sức trẻ vì độc lập, tự do, hạnh phúc của dân tộc. Chúng ta nguyện viết tiếp trang sử hào hùng mà thế hệ cha anh đã mở đầu bằng máu và nước mắt. Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!.


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
TỔNG BÍ THƯ ĐẦU TIÊN CỦA ĐẢNG
Tác giả: Trần Chí Thanh– Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những năm đầu thập niên 1930, đất nước Việt Nam đang chìm trong đêm dài nô lệ dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Phong trào yêu nước bị đàn áp dã man, nhưng ngọn lửa cách mạng vẫn âm ỉ cháy trong lòng những người cộng sản. Chính trong bối cảnh ấy, một người thanh niên trí tuệ, nhiệt huyết đã bước lên vị trí lãnh đạo cao nhất của Đảng, trở thành Tổng Bí thư đầu tiên – đồng chí Trần Phú.
Tháng 10 năm 1930, tại Hội nghị lần thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp ở Hương Cảng (Trung Quốc), bản Luận cương chính trị do Trần Phú chủ trì khởi thảo được thông qua. Đây là văn kiện lịch sử quan trọng, xác định đường lối cách mạng tư sản dân quyền, nêu rõ nhiệm vụ đánh đổ đế quốc và phong kiến, giành độc lập dân tộc, tiến lên chủ nghĩa xã hội. Hội nghị đã bầu Trần Phú làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương khi ông mới 26 tuổi. Từ căn phòng nhỏ dưới tầng hầm ngôi nhà số 90 phố Thợ Nhuộm (Hà Nội), nơi ông hoàn thiện bản dự thảo, đến Hội nghị Trung ương, trí tuệ và tầm nhìn của Trần Phú đã góp phần định hình nền tảng lý luận vững chắc cho Đảng.
Sau khi được bầu, Trần Phú về nước, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng. Ông hòa mình vào đời sống công nhân, nông dân, khảo sát thực tiễn để bổ sung lý luận. Nhưng chỉ sau vài tháng, ngày 18 tháng 4 năm 1931, tại số nhà 66 phố Sămpanhơ (nay là đường Lý Chính Thắng, Thành phố Hồ Chí Minh), Trần Phú bị mật thám Pháp bắt do sự phản bội. Từ lúc đó, cuộc chiến đấu của ông chuyển sang một mặt trận khác – mặt trận nhà tù đế quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong khám lớn Sài Gòn, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, dụ dỗ, mua chuộc hòng khuất phục người Tổng Bí thư trẻ tuổi. Chúng rạch da, nhét bông tẩm dầu đốt, đánh đập không ngừng nghỉ. Nhưng Trần Phú vẫn kiên cường. Ông khẳng định: “Tôi biết nhiều người là để làm việc cho Đảng tôi, nước tôi, chứ không phải khai cho các ông”. Dù bệnh lao phổi tái phát nặng, sức khỏe suy kiệt, ông vẫn bình tĩnh truyền đạt lý luận, tổ chức học tập cho các đồng chí cùng bị giam, giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Ngày 6 tháng 9 năm 1931, tại Nhà thương Chợ Quán, Sài Gòn, Trần Phú trút hơi thở cuối cùng khi mới 27 tuổi. Trước lúc ra đi, ông nắm tay bạn tù và nhắn nhủ: “Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!”. Lời căn dặn ấy trở thành di huấn thiêng liêng, vang vọng mãi trong lịch sử Đảng và dân tộc.
Sự hy sinh của Trần Phú là tổn thất lớn, nhưng tấm gương của ông đã thắp sáng con đường cho các thế hệ sau. Luận cương chính trị 1930 do ông soạn thảo mãi là kim chỉ nam. Tinh thần bất khuất, trí tuệ sáng suốt và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với nhân dân của Trần Phú đã trở thành tài sản vô giá. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng ca ngợi ông là “người con ưu tú của Đảng và của nhân dân, đã oanh liệt hy sinh cho cách mạng”.
Hôm nay, khi tuổi trẻ Việt Nam tiếp tục hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, lời nhắn của Trần Phú vẫn là ngọn đuốc soi đường. Mỗi đoàn viên, thanh niên hãy ghi nhớ và thực hiện: giữ vững chí khí, trung thành với lý tưởng, sẵn sàng cống hiến trí tuệ và sức trẻ vì độc lập, tự do, hạnh phúc của dân tộc. Chúng ta nguyện viết tiếp trang sử hào hùng mà thế hệ cha anh đã mở đầu bằng máu và nước mắt.
Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!.



