Bài viết

Nụ cười tuổi 18 giữa tiếng bom rền

Thanh Hóa17/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần về lại thôn Trù Ninh, tìm đến ngôi nhà nhỏ ấm cúng của bác Trần Thị Biểu, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ trẻ – lại cảm thấy ngọn lửa nhiệt huyết của một thời gian lao mà gian hung như đang hiện hữu ngay trước mắt. Sinh năm 1959 tại mảnh đất Hoằng Hóa giàu truyền thống cách mạng, bác Biểu bước vào tuổi thanh xuân đúng vào những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của dân tộc. Lắng nghe bác hồi tưởng lại ngày đầu rời xa gia đình, rời xa lũy tre làng Trù Ninh để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chúng tôi không khỏi xúc động trước tinh thần xung phong không chút đắn đo của thế hệ đi trước. Bác kể rằng ngày ấy, khi tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, hành trang mang theo chỉ là vài bộ quần áo lính sờn vai, một chiếc ba lô lép kẹp và một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình. Những trận bom thù trút xuống xé tan bầu trời, tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất, nhưng chưa bao giờ làm nhụt đi chí khí của cô gái trẻ quê hương Hoằng Hóa. Trong cái nắng rực lửa của chiến trường hay những đêm hành quân luồn rừng mệt nhoài, nụ cười rạng rỡ của bác và các đồng đội vẫn luôn là nguồn động viên to lớn giúp cả đơn vị vượt qua mọi gian khó. Lời kể chân thực, tràn đầy mộng mơ nhưng vô cùng quả cảm của bác khiến lứa thanh niên hôm nay hiểu rằng, tự do không phải là điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng chính những năm tháng thanh xuân hoa lửa của biết bao thế hệ đi trước. Đứng trước bác, một cựu chiến binh giản dị giữa đời thường, chúng tôi tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những giọt mồ hôi và máu xương mà bác cùng đồng đội đã cống hiến cho độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nụ cười tuổi 18 giữa tiếng bom rền | Câu chuyện thời hoa lửa