Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỤ CƯỜI TUỔI ĐÔI MƯƠI CỦA NGUYỄN VĂN Ở ( Yến Nhi )

Là người con trai độc nhất của Mẹ Việt Nam anh hùng Hà Thị Bảy, anh gạt lại hạnh phúc riêng để lên đường tham gia kháng chiến bảo vệ quê hương cù lao. Năm 1966, trong một trận chiến đấu ác liệt bám đất giữ làng, người chiến sĩ trẻ ấy đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 20 tuổi xuân xanh để bảo vệ an toàn cho đồng đội và nhân dân.

Vĩnh Long24/06/2026Xã Đoàn Lục Sĩ Thành (Xã Đoàn Lục Sĩ Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỤ CƯỜI TUỔI ĐÔI MƯƠI CỦA NGUYỄN VĂN Ở ( Yến Nhi )

Mùa nước nổi năm ấy, những cơn sóng sông Hậu vỗ mạnh vào đôi bờ Cù Lao Mây, mang theo phù sa đỏ nặng và cả cái không khí ngột ngạt của đạn bom thời chiến. Tại một gian nhà nhỏ ở xã Lục Sĩ Thành, có một người mẹ tóc đã chớm bạc đang lặng lẽ gói nén những giọt nước mắt vào lòng. Mẹ là Hà Thị Bảy, và hôm nay là ngày mẹ tiễn đứa con trai độc nhất của mình – Nguyễn Văn Ở, chàng trai trẻ sinh năm 1946 – lên đường tòng quân.

Ở lúc ấy mới mười chín, đôi mươi, mang vóc dáng lực lưỡng của một thanh niên lớn lên từ đồng bãi, đôi mắt sáng ngời chí khí. Anh là tất cả tài sản, là khúc ruột, là chỗ dựa duy nhất của mẹ Bảy. Thế nhưng, khi quê hương Lục Sĩ Thành bị bủa vây bởi đồn bốt giặc, tiếng súng nổ rát mặt sông mỗi đêm, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.Ngày chia tay, anh nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết chai sần của mẹ, khẽ thầm thì:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Đuổi hết giặc rồi, con lại về thả lưới, cuốc đất trồng cây với mẹ.”Mẹ Bảy không nói một lời oán thán. Mẹ chỉ ôm con vào lòng, cái ôm siết chặt như muốn truyền hết sức mạnh của người mẹ cù lao cho đứa con ra trận. Mẹ biết, tiễn con đi là có thể mất con mãi mãi, nhưng nếu ai cũng giữ con lại cho riêng mình, thì ai sẽ đứng lên giữ lấy mảnh đất Lục Sĩ Thành này?Vào hàng ngũ lực lượng vũ trang địa phương, Nguyễn Văn Ở chiến đấu với tất cả sự mưu trí và lòng quả cảm của một người con sông nước. Anh thuộc lòng từng con rạch, từng bụi rậm, từng gốc cây trên cù lao. Trong nhiều trận càn quét của địch, anh cùng đồng đội bám trụ kiên cường, dùng lối đánh du kích xuất quỷ nhập thần khiến quân giặc phải khiếp sợ.Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã không cho anh thực hiện lời hứa trở về bên mẹ. Năm 1966, trong một trận càn quy mô lớn của địch hòng san phẳng căn cứ cách mạng tại địa phương, Nguyễn Văn Ở cùng một phân đội nhỏ nhận nhiệm vụ bọc lót, chặn hướng tiến công của giặc để đồng bào và thương binh rút lui an toàn.Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt ngay trên chính mảnh đất quê hương anh. Đạn bom cày xới, khói lửa ngút trời. Giặc đông, vũ khí hiện đại, nhưng anh và đồng đội không lùi một bước. Khi khẩu súng trên tay đã cạn viên đạn cuối cùng, Nguyễn Văn Ở vẫn kiên cường bám trụ, thu hút hỏa lực của địch về phía mình. Anh đã anh dũng ngã xuống khi vừa tròn 20 tuổi xuân xanh, máu của anh hòa vào lòng đất mẹ Lục Sĩ Thành, giữ cho chiếc xuồng chở đồng đội phía sau được cập bến an toàn.Tin dữ bay về, người mẹ già chết lặng bên hiên nhà. Đứa con trai duy nhất, niềm hy vọng duy nhất của cuộc đời mẹ đã không bao giờ trở về nữa. Nỗi đau ấy quá lớn, nhưng mẹ Bảy không gục ngã. Mẹ biến nỗi đau thành hành động, tiếp tục bám trụ quê hương, nuôi giấu cán bộ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho những người đồng đội của con trai.Hòa bình lập lại, để tri ân sự hy sinh oanh liệt của anh và tấm lòng cao cả của người mẹ, nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Nguyễn Văn Ở, và phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng cho mẹ Hà Thị Bảy.Giờ đây, trong ngôi nhà tình nghĩa ở xã Lục Sĩ Thành, tấm ảnh chân dung của người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Ở vẫn được đặt trang trọng cạnh bằng Tổ quốc ghi công. Nụ cười tuổi hai mươi của anh như còn sống mãi với thời gian, nhắc nhở thế hệ mai sau về một huyền thoại có thật – huyền thoại về người con trai độc nhất đã hiến dâng cả mạng sống để bảo vệ bình yên cho dòng sông, bến nước quê nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn