Nữ cựu Thanh niên xung phong không còn cô đơn
Bài viết ghi lại những chia sẻ xúc động của các nữ cựu Thanh niên xung phong quận Đống Đa (Hà Nội), những người đã dành trọn tuổi xuân cho tuyến lửa nhưng khi trở về lại sống trong cảnh cô đơn. Dù trải qua nhiều mất mát, các bà vẫn luôn tự hào về những năm tháng cống hiến và giữ trọn lý tưởng cách mạng.
Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng trong ký ức của những nữ cựu Thanh niên xung phong, những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn luôn hiện hữu như mới hôm qua. Đó là quãng đời tuổi trẻ đẹp nhất mà họ đã gửi lại nơi chiến trường, đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những ước mơ riêng tư để góp phần giành độc lập cho dân tộc.
Nữ cựu Thanh niên xung phong Mai Thị Thìn vẫn nhớ như in những ngày tuổi đôi mươi tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ mở đường cho các đoàn xe ra tiền tuyến. Công việc của bà và đồng đội là nổ mìn, phá đá, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trong điều kiện bom đạn luôn rình rập. Dù hiểm nguy cận kề, những cô gái trẻ khi ấy chỉ mang trong mình một quyết tâm duy nhất là hoàn thành nhiệm vụ, góp phần đưa sức người, sức của đến chiến trường.
Cùng chung lý tưởng ấy, Bùi Thị Biển kể lại rằng khi còn trẻ, gia đình từng phản đối quyết liệt vì bà có vóc người nhỏ bé, chỉ nặng khoảng 37 kg. Tuy nhiên, với khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc, bà vẫn kiên quyết viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Những năm tháng trên tuyến lửa đã rèn giũa ý chí và bản lĩnh của người nữ thanh niên Việt Nam trong thời chiến.
Đối với Nguyễn Thị Thục, ký ức chiến tranh không chỉ gắn với những ngày lao động, chiến đấu gian khổ mà còn là những hy sinh thầm lặng về hạnh phúc riêng. Nhiều nữ Thanh niên xung phong khi ấy đều có những mối tình tuổi trẻ, nhưng tất cả đều gác lại để lên đường làm nhiệm vụ. Có người yêu, người chồng mãi mãi không trở về sau chiến tranh, khiến nhiều người phụ nữ trở về trong cảnh không chồng, không con, lặng lẽ sống cùng những ký ức của một thời tuổi trẻ.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều nữ cựu Thanh niên xung phong vẫn phải đối mặt với cuộc sống nhiều khó khăn. Họ mang trên mình những di chứng của chiến tranh, tuổi cao, sức yếu và không ít người sống đơn thân, thiếu sự chăm sóc của gia đình. Tuy vậy, chưa bao giờ các bà hối tiếc về lựa chọn năm xưa. Đối với họ, được góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.
Nhằm sẻ chia với những mất mát ấy, năm 2011, chương trình "Chia sẻ yêu thương với các cựu Thanh niên xung phong cô đơn" đã được triển khai tại Hà Nội. Chương trình tổ chức nhiều hoạt động giao lưu, thăm hỏi, hỗ trợ đời sống vật chất và tinh thần, tạo cơ hội để các nữ cựu Thanh niên xung phong gặp gỡ, ôn lại những kỷ niệm một thời hoa lửa, đồng thời lan tỏa tinh thần tri ân đối với những người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Câu chuyện của Mai Thị Thìn, Bùi Thị Biển, Nguyễn Thị Thục cùng nhiều nữ cựu Thanh niên xung phong khác là minh chứng sinh động cho sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Dẫu không có mái ấm riêng hay cuộc sống đủ đầy như nhiều người, các bà vẫn giữ vững niềm tin, lòng tự hào và phẩm chất kiên cường của người Thanh niên xung phong năm xưa.
Những câu chuyện ấy không chỉ nhắc nhớ về một thời lịch sử hào hùng mà còn góp phần giáo dục thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình, sống có trách nhiệm với đất nước và luôn ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của dân tộc.



