NỮ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ THẢO
NỮ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ THẢO – ĐÓA GANH CHÀ LÊN TRÊN BOM ĐẠN VĨ TUYẾN 17
Bà Trần Thị Thảo sinh năm 1954 tại mảnh đất Vĩnh Linh, Quảng Trị – nơi từng là "tọa độ chết" chịu sự tàn phá khốc liệt của bom cày đạn xới trong những năm tháng chia cắt hai miền đất nước. Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 17, gác lại những ước mơ của tuổi thiếu nữ, bà tình nguyện tham gia vào lực lượng Tổng đội Thanh niên xung phong giải phóng miền Nam, trực tiếp phục vụ tại các tuyến đường huyết mạch hướng về chiến trường Đường 9 - Nam Lào và Thành cổ Quảng Trị.
Hoàn cảnh chiến đấu lúc bấy giờ vô cùng ngặt nghèo. Dưới cái nắng cháy da cháy thịt của gió lào Quảng Trị và những trận mưa bom bòn rút từng cánh rừng, cô gái trẻ Trần Thị Thảo cùng đồng đội đêm ngày bám trụ bên những cung đường sạt lở. Nhiệm vụ của bà là san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến và vận chuyển thương bệnh binh về tuyến sau. Có những đêm cao điểm, bom tọa độ thả xuống rát mặt, khói đạn mù mịt, bà cùng các nữ chiến sĩ vẫn kiên cường làm "cọc tiêu sống", đứng bên mép vực hiểm trở để hướng dẫn cho các đoàn xe chở vũ khí, lương thực vượt qua an toàn.
Chiến tranh lùi xa, bà Thảo trở về với cuộc sống đời thường tại quê nhà Vĩnh Linh với tỉ lệ thương tật 31% và những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời do di chứng của những ngày đào hầm, bốc vác nặng. Hoàn cảnh gia đình những năm hậu chiến gặp muôn vàn khó khăn, kinh tế eo hẹp, nhưng phẩm chất "kiên cường, bất khuất" của người con gái đất lửa không cho phép bà lùi bước. Bà chủ động tham gia vào Ban liên lạc Cựu Thanh niên xung phong huyện, bắt tay vào tăng gia sản xuất, phát triển kinh tế gia đình từ mô hình trồng tiêu và chăn nuôi nhỏ.
Không chỉ nỗ lực vươn lên thoát nghèo, bà Trần Thị Thảo còn là một "địa chỉ đỏ" gìn giữ nghĩa tình đồng đội tại địa phương. Suốt hàng chục năm qua, với chiếc xe đạp cũ, bà đã lặn lội khắp các thôn xóm để tìm kiếm, xác minh thông tin nhằm hỗ trợ làm hồ sơ giải quyết chế độ chính sách cho những đồng đội từng một thời vào sinh ra tử nhưng bị thất lạc giấy tờ. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ nhắn, nụ cười hậu hậu, tận tụy đến từng nhà hỏi thăm, sẻ chia những lon gạo, tấm áo cho các cựu TNXP có hoàn cảnh neo đơn đã trở nên vô cùng thân thuộc với người dân nơi đây.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay tại Quảng Trị, bà Thảo chính là một nhân chứng sống, một người kể chuyện lịch sử đầy truyền cảm hứng. Trong các buổi sinh hoạt truyền thống "Tiếp lửa truyền thống" do địa phương tổ chức, bà luôn dùng chính những kỷ niệm chân thực của mình – về tình đồng đội chia nhau củ sắn lùi, về lời thề quyết tử cho mạch máu giao thông thông suốt – để khơi dậy lòng tự hào dân tộc cho các bạn trẻ. Sự cống hiến bền bỉ của bà đã được Trung ương Hội Cựu TNXP Việt Nam và UBND tỉnh Quảng Trị ghi nhận bằng nhiều kỷ niệm chương và bằng khen cao quý.



