Nữ cựu tù chính trị Côn Đảo say mê tiếp lửa truyền thống
Bà Hoàng Thị Khánh có vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt phúc hậu, giọng nói nhỏ nhẹ, tạo cảm giác thân thiện, gần gũi với người đối diện. Tiếp chuyện chúng tôi, bà nhớ như in ký ức những năm chiến tranh, bắt đầu từ thời điểm sau khi nổ ra Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Ngày ấy, Hoàng Thị Khánh là Đội trưởng Đội Vũ trang tuyên truyền thuộc Ban Tuyên huấn Khu ủy Sài Gòn-Gia Định, hoạt động trong nội thành Sài Gòn. Cô gái trẻ Hoàng Thị Khánh với nhiều vỏ bọc khác nhau thoắt ẩn thoắt hiện ở chốn đông người như: Chợ, bến xe, sân bay, cảng sông, trung tâm Sài Gòn...
Cô được giao thực hiện nhiệm vụ vận động, giác ngộ quần chúng, bóc trần sự thật của ngụy quân, ngụy quyền; phổ biến thông tin, tuyên truyền về tình hình địch bị đánh bại, thua cuộc, thiệt hại nặng nề trước Quân giải phóng; những chiến công của ta trên chiến trường Nam Bộ, động viên đồng bào vận động con em đi lính ngụy trở về hoặc quyết không đi lính cho ngụy... Ở những nơi đó, cô thường xuất hiện bất ngờ, thực hiện nhiệm vụ chỉ trong thời gian rất ngắn rồi nhanh chóng trà trộn vào đám đông, tìm chỗ thay trang phục và thoát ra ngoài. Ngoài ra, cô còn tham gia hoạt động treo cờ, treo biểu ngữ tuyên truyền ở khu vực trung tâm, tham gia “diệt ác, phá kìm”, theo dõi, điều tra những đối tượng ác ôn, nguy hiểm với cách mạng để báo cáo tổ chức, triển khai phương án tiêu diệt chúng. Năm 1969, đường dây bị lộ nên Hoàng Thị Khánh bị địch bắt khi đang tổ chức rải truyền đơn. Thời điểm đó, cô vừa tròn 22 tuổi.
Hồi tưởng về những năm tháng bị tù đày, bà Hoàng Thị Khánh kể: “Sau khi bị địch bắt, tôi bị chúng tra tấn rất dã man, nhưng nhất quyết không khai thông tin về tổ chức. Địch đưa tôi và các chị em tù khác giam giữ ở nhiều nơi, từ các nhà tù Chí Hòa, Tân Hiệp, Thủ Đức và cuối cùng là đày ra Côn Đảo. Dù ở đâu, tôi cũng bị địch tra tấn dã man, nhưng khốc liệt nhất, dã man nhất vẫn là ở nhà tù Côn Đảo. Vừa xuống tàu, tôi và các đồng chí của mình bị đưa thẳng xuống chuồng cọp nằm sâu trong lòng đất, nhồi nhét 4-5 người trong buồng giam có diện tích chỉ 3-5m2. Ở đó, địch tra tấn chúng tôi bằng các hình thức man rợ như: Rút móng tay, móng chân, dùng dùi cui đánh vào đầu, mặt; dùng cây đâm vào bộ phận sinh dục...
Nhiều nữ tù bị chúng tra tấn đến bất tỉnh vẫn chưa ngừng lại, chúng tiếp tục hắt nước vào mặt đến khi tỉnh lại thì tiếp tục tra tấn. Mục đích của địch tra tấn ở chuồng cọp lúc mới ra đảo là nhằm phủ đầu, gieo nỗi khiếp sợ và hoảng loạn đối với các nữ tù rồi đưa ra điều kiện để người tù lựa chọn. Chúng dụ dỗ: Ai nghe theo lời chúng thì sẽ không bị tra tấn và được chuyển ra khỏi chuồng cọp... Mỗi ngày, bọn cai ngục phân phát lượng nước ít ỏi, mỗi nữ tù một lon nước (khoảng 0,75 lít nước) dùng để uống, vệ sinh, tắm giặt. Nữ tù nào chống đối lập tức bị chúng rải vôi bột vào người rồi hắt nước gây bỏng, khiến cho da của người tù bị nhiễm trùng nặng, lở loét...
Mặc dù chịu nhiều hình thức tra tấn dã man nhưng Hoàng Thị Khánh luôn kiên định với lý tưởng đã chọn, cắn răng chịu đau đớn, quyết không đầu hàng, quy phục. Cô cùng các nữ đồng chí kiên trung tích cực động viên chị em, “truyền lửa” cách mạng ngay trong lòng địch, đấu tranh đòi quyền lợi cho tù nhân, giữ vững khí tiết người cộng sản trong mọi điều kiện, hoàn cảnh...


