NỮ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN NGUYỄN THỊ LUẬN
NỮ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN NGUYỄN THỊ LUẬN
Nguyễn Thị Luận, quê ở Hà Tĩnh, là một trong những nữ dân công hỏa tuyến tiêu biểu trên tuyến đường Trường Sơn. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, dù mới 19 tuổi, chị đã quyết định rời quê, gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường với khát vọng duy nhất: “Miền Nam cần chúng ta, đất nước cần chúng ta.”
Công việc của chị Luận là tải đạn, khiêng thương, mở đường, gùi gạo… tất cả đều diễn ra trong điều kiện bom đạn rình rập từng phút. Có những ngày chị phải gùi hơn 40 kg hàng, đi bộ suốt 15–20 km qua rừng sâu, suối lớn. Đêm nào tiếng máy bay B52 cũng ầm ầm trên đầu, đất rừng rung chuyển, nhưng chị không sợ. Chị nói: “Miễn bộ đội còn chiến đấu, mình còn đi tiếp.”
Một lần, trong trận bom rải thảm tại Ba Lòng, chị Luận bị đất đá vùi lấp khi đang cứu thương cho đồng đội. Khi được kéo ra, người chị đầy máu, nhưng chị vẫn cố ôm lấy túi y tế, nói: “Cứu người trước, tôi không sao.” Nhờ sự kiên cường ấy mà nhiều chiến sĩ đã được cứu sống.
Sau chiến tranh, chị trở về quê hương với cơ thể đầy thương tích nhưng luôn sống lạc quan. Mỗi lần kể chuyện Trường Sơn, mắt chị sáng lên, không phải vì tự hào cho riêng mình, mà vì nhớ những đồng đội đã ngã xuống.



