NỮ DÂN CÔNG THANH HÓA: “GIỌT MỒ HÔI TRÊN CUNG ĐƯỜNG LỬA”
Năm 1972, khi chiến trường miền Nam đang vào giai đoạn ác liệt nhất, chị Lê Thị Hảo quê ở Yên Định, Thanh Hóa, tham gia đội dân công hỏa tuyến. Công việc của chị là gùi đạn vào các kho bí mật ở tận vùng rừng Trường Sơn. Mỗi chuyến đi kéo dài 4–5 ngày, đường quanh co, dốc dựng, bom bi rải dày dưới tán cây.
Hảo gùi gần 40kg trên lưng, đi chân trần để giảm tiếng động. Nhiều đêm, pháo sáng soi trắng rừng, chị cùng đồng đội phải ép người vào gốc cây, nín thở. Có khi trời mưa, đất sạt xuống lối mòn, cả đoàn phải bò bằng khuỷu tay. Vết leech cắn, vắt, gai rừng khiến chân tay chị chi chít sẹo.
Một lần, đoàn gặp trận B52 rải thảm. Đất rung như muốn lật cả núi. Nhiều người choáng ngất, ba gùi đạn bị vùi dưới đất. Hảo lao tới đào bới bằng tay trần, máu chảy trên các đầu ngón tay. Đào xong, chị cõng hai gùi liền vì thiếu người, chân bước lảo đảo nhưng ánh mắt vẫn cứng như thép.
Nhờ sự bền bỉ của Hảo, đoàn giao đủ hàng ngay trong đêm trận đánh lớn bắt đầu. Khi chỉ huy cảm ơn, Hảo chỉ nói:
“Bom có thể làm sập đường, nhưng không sập được ý chí của mình”.



