Nữ dân quân bên trận địa phòng không
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, các địa phương của Bắc Giang vừa sản xuất, vừa sẵn sàng chiến đấu bảo vệ quê hương. Ở một xã miền trung du, một nữ dân quân tuổi đôi mươi đã tình nguyện tham gia đơn vị trực chiến phòng không, bảo vệ các tuyến giao thông và kho tàng trọng yếu.
Ngày ngày, chị cùng đồng đội luyện tập sử dụng súng máy phòng không, quan sát bầu trời và trực chiến bất kể nắng mưa. Mỗi khi còi báo động vang lên, mọi người nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Có những đêm mưa gió, chị vẫn bám trận địa nhiều giờ liền để bảo vệ cây cầu huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến.
Trong một trận đánh ác liệt, máy bay địch liên tiếp bổ nhào ném bom. Giữa khói lửa mịt mù, chị bình tĩnh cùng đồng đội bám chắc khẩu súng, phối hợp nhịp nhàng với các đơn vị phòng không. Dù trận địa bị bom cày xới, tinh thần chiến đấu của các nữ dân quân vẫn không hề lay chuyển.
Sau chiến tranh, chị trở về quê hương, tiếp tục công tác xã hội và luôn kể cho lớp trẻ nghe về những ngày giữ trời quê hương bằng ý chí và lòng yêu nước.
Câu chuyện của nữ dân quân Bắc Giang cho thấy trong chiến tranh, phụ nữ không chỉ là hậu phương mà còn trực tiếp đứng trên tuyến đầu, góp phần bảo vệ từng tấc đất, từng nhịp cầu của Tổ quốc.


