Nữ dân quân cứu cụ già dưới hố bom
(Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Láng – dân quân tự vệ Vĩnh Bảo, Hải Phòng)
Những năm đầu thập niên 1970, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Vĩnh Bảo đã trở thành âm thanh quen thuộc. Với lực lượng dân quân tự vệ của xã, mỗi ngày trôi qua đều là một trận chiến giữa sự sống và cái chết. Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Láng, có một buổi chiều không bao giờ quên – ngày bà liều mình cứu một cụ già mắc kẹt dưới hố bom.
Buổi chiều hôm ấy, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Chỉ trong chốc lát, bom dội xuống khu vực cánh đồng gần xóm Chè. Khi khói bụi còn chưa kịp tan hết, bà Láng và tổ dân quân lập tức chạy ra kiểm tra tình hình. Đến nơi, cả nhóm nhìn thấy một hố bom sâu hoắm, đất đá còn nóng bỏng. Dưới đáy hố, thấp thoáng bóng một người đang cựa quậy.
Một cụ già hơn bảy mươi tuổi, trên đường ra đồng nhặt nốt ít lúa rơi, đã không kịp chạy vào hầm trú ẩn. Sức ép bom đã hất cụ xuống hố. Cụ nằm co quắp, thở dốc, chân bị đá đè lên.
Nhiều người xung quanh còn chần chừ vì bom nổ chồng chưa biết có thể rơi tiếp hay không. Nhưng bà Láng không do dự một giây. Bà tức tốc quàng dây thừng qua vai, lao xuống hố bom mặc cho khói bụi còn cay xè mắt và từng mảnh đất nóng rát bàn tay.
Xuống tới nơi, bà nhẹ nhàng nâng cụ già dậy, gạt đất trên mặt cụ rồi trấn an:
— “Cụ ơi, cháu là dân quân. Cụ cố lên, cháu đưa cụ lên nhé!”
Bà cố hết sức nhấc tảng đất đá đè lên chân cụ. Đôi tay gầy mà rắn rỏi của cô gái 20 tuổi lúc ấy run lên vì đau, vì nóng, vì lực quá mạnh, nhưng bà không bỏ cuộc. Khi chân cụ được giải phóng, bà buộc dây quanh người cụ, khẽ khàng ra hiệu cho anh em phía trên kéo lên.
Do hố sâu và đất trơn, bà phải dùng chính thân mình làm điểm tựa để đẩy cụ lên từng chút. Mảnh đất sắc cạnh cứa vào vai, vào tay bà rớm máu, nhưng bà không hề kêu than.
Khi cụ được kéo lên miệng hố an toàn, bà Láng mới thở phào. Bà trèo lên sau, người lấm lem khói bụi nhưng ánh mắt đầy nhẹ nhõm. Cụ già được sơ cứu và chuyển về trạm y tế, may mắn giữ được tính mạng.
Tối hôm đó, cụ già được người nhà dìu đến, nắm lấy tay bà run run nói:
— “Cảm ơn con. Không có con thì ông già này chắc bỏ lại mạng dưới hố bom rồi…”
Bà chỉ cười hiền hậu:
— “Cứu được người là vui rồi cụ ạ.”
Đến bây giờ, khi đã rời quê Hải Phòng để sống cùng con cháu tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, Lào Cai, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, bà Nguyễn Thị Láng vẫn xúc động. Bà bảo ngày ấy mình còn trẻ, chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ làm theo trái tim và trách nhiệm của một người dân quân.
Một hành động dũng cảm, bình dị – nhưng là ngọn lửa ấm giữa những năm tháng bom đạn, góp phần tô thắm phẩm chất kiên cường của người phụ nữ Việt Nam thời chiến.



