Nữ dân quân Ngư Thủy
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Những năm chiến tranh, vùng biển Ngư Thủy nằm giữa tiếng sóng và tiếng bom.
Ban ngày, những người phụ nữ vẫn ra đồng, gánh nước, chăm con. Nhưng khi máy bay địch xuất hiện, họ khoác lên mình bộ quân phục dân quân, tay cầm súng, đứng bên những khẩu đội pháo bảo vệ quê hương.
Trong số họ có một cô gái trẻ tên Lành.
Lành mới ngoài hai mươi tuổi.
Ngày cô nhận khẩu súng đầu tiên, cha cô nhìn con gái rồi hỏi:
— Con có sợ không?
Lành im lặng một lúc.
— Có cha ạ.
— Vậy sao con vẫn đi?
Cô nhìn ra phía biển:
— Vì nếu mình sợ mà bỏ vị trí, ai sẽ bảo vệ làng?
Cha cô không nói nữa.
Ông chỉ đặt tay lên vai con gái.
Một buổi trưa, tiếng máy bay từ ngoài biển vọng vào.
— Máy bay!
Tiếng hô vang lên.
Những nữ dân quân lập tức vào vị trí.
Lành chạy đến khẩu đội. Trước mặt cô là biển xanh, phía trên là bầu trời đầy tiếng động cơ.
Mệnh lệnh vang lên:
— Chuẩn bị!
Cô nắm chặt tay.
Chiếc máy bay địch lao qua.
Khẩu đội đồng loạt khai hỏa.
Tiếng pháo vang dội cả vùng biển.
Sau trận đánh, những người phụ nữ lại trở về với công việc thường ngày. Người vá lưới, người nấu cơm, người chăm con. Bộ quân phục được gấp lại, đặt bên chiếc áo nâu lao động.
Một cô gái trẻ hỏi Lành:
— Chị có mong chiến tranh kết thúc không?
Lành cười:
— Mong chứ.
— Vậy chị mong điều gì nhất?
Lành nhìn về phía những mái nhà ven biển.
— Mong một ngày chúng ta chỉ phải cầm cuốc ra đồng, không phải cầm súng nữa.
Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.
Bởi sâu thẳm trong lòng họ, những nữ dân quân chưa bao giờ yêu chiến tranh.
Họ chỉ yêu mảnh đất mình sinh ra.
Họ cầm súng không phải vì muốn trở thành những người lính, mà vì muốn bảo vệ những điều rất đỗi bình thường: một mái nhà, một cánh đồng, tiếng trẻ con gọi mẹ, những con thuyền trở về sau chuyến biển.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Lành đã trở thành một người mẹ.
Một buổi chiều, con trai cô hỏi:
— Mẹ ơi, ngày trước mẹ có sợ bom không?
Cô mỉm cười:
— Có chứ.
— Thế sao mẹ vẫn đứng đó?
Lành nhìn ra biển.
Sóng vẫn vỗ vào bờ như ngày nào.
Cô đáp:
— Vì mẹ biết rằng sợ hãi không có nghĩa là mình yếu đuối. Can đảm là khi mình sợ, nhưng vẫn đứng lên để bảo vệ điều mình yêu thương.
Cậu bé im lặng.
Ngoài xa, mặt trời đang lặn xuống biển Ngư Thủy.
Nơi từng vang tiếng pháo năm xưa, giờ chỉ còn tiếng sóng.
Và trong tiếng sóng ấy, dường như vẫn còn vọng lại hình ảnh những người phụ nữ năm nào — những người mẹ, người chị, người vợ, những cô gái tuổi đôi mươi — đã đứng giữa mưa bom bão đạn để giữ lấy quê hương.
Họ không chỉ là những nữ dân quân. Họ là những “mắt lửa” của một vùng biển — những ánh mắt kiên cường đã nhìn thẳng vào hiểm nguy để giữ cho phía sau mình còn có bình yên.


