Nữ điệp viên Tám Thảo giấu tài liệu mật và phút giải cứu Đại tá Tư Cang giữa Tết 1968
Nữ điệp viên Tám Thảo giấu tài liệu mật và phút giải cứu Đại tá Tư Cang giữa Tết 1968
Từ năm 1966, khi Đại tá Tư Cang đến ở nhà bà Tám Thảo trong vỏ bọc “gia sư dạy học” để hoạt động nội thành Sài Gòn, gia đình bà đã chuẩn bị sẵn cho ông một chỗ ẩn nấp bí mật. Trên gác xép, ngay phía sau bàn thờ và tủ sách kinh Phật, có một ngăn kín dùng để trú ẩn trong những tình huống nguy hiểm.
Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, sau khi nổ súng tiêu diệt hai sĩ quan địch, Đại tá Tư Cang nhanh chóng cất súng, mang theo gói đạn rồi rút vào ngăn bí mật. Ông hiểu rằng, từ giây phút ấy, cuộc truy lùng chắc chắn sẽ bắt đầu.Thời gian trôi qua nặng nề trong bóng tối. Ông chập chờn thiếp đi, rồi bừng tỉnh bởi tiếng giày đinh rầm rập vang lên ngoài phố. Địch đã bao vây khu đường Gia Long, leo lên các mái nhà để tìm hướng đạn bắn ra.Trên gác xép, Tám Thảo lặng lẽ dọn dẹp rồi nói nhỏ, vừa đủ để ông nghe thấy:“Anh cứ nấp ở đó, ngoài này có em lo.”Rạng sáng hôm sau, địch bố ráp khu phố nhà bà Tám Thảo vô cùng gắt gao. Tiếng khóa cổng bật mở, rồi một toán lính tràn vào. Tiếng bước chân, tiếng lục lọi đồ đạc, tiếng quát tháo vang khắp nhà.“Lục soát kỹ vào! Khu gác xép trên kia đã lục chưa? Có ai ở trên đó không?”Ông Phong bình tĩnh đáp:“Dạ, con gái tôi đang ngủ trên đó.”“Ngủ gì giờ này? Lên kiểm tra!”Trong ngăn tối chật hẹp, Đại tá Tư Cang nín thở. Ông nhẩm tính số đạn còn lại, đẩy đạn lên nòng, rồi để riêng hai viên trong túi áo phòng trường hợp xấu nhất. Ông đã tự dặn mình: nhất định không để bị bắt sống. Nhưng ông cũng nghĩ đến gia đình bà Tám Thảo. Nếu phải nổ súng ngay trong căn nhà này, họ sẽ bị liên lụy nặng nề.Ông tự nhủ phải thật bình tĩnh, chỉ khi không còn con đường nào khác mới được bắn.Tiếng bước chân bắt đầu leo lên cầu thang. Địch tiến gần đến tủ sách cạnh bàn thờ Phật. Một tiếng quát vang lên:“Ông già, mở cánh cửa ra!”Đúng lúc nguy hiểm nhất, Tám Thảo bất ngờ bước ra từ sau vách ngăn. Bà mặc bộ đồ trắng, mái tóc còn xõa sau vai như vừa bị đánh thức. Trên gương mặt bà không hề có chút hoảng loạn.Bà bình tĩnh nói:“Các ông làm gì mà ầm ĩ thế? Ba xuống nghỉ đi, để con dọn cho.”Sự xuất hiện bất ngờ của Tám Thảo khiến tên chỉ huy cảnh sát khựng lại. Hắn nhìn quanh căn phòng rồi dừng mắt trước một khung ảnh lớn đặt cạnh giường. Trong ảnh là một người đàn ông Mỹ mặc quân phục.“Anh Mỹ nào đây?” — hắn hỏi.Tám Thảo mỉm cười, đáp rất tự nhiên:“Thiếu tá James, cố vấn bên Bộ Tư lệnh Hải quân Sài Gòn. Sếp tôi đó. Ngày nào tôi cũng làm việc với ông ấy.”Rồi bà bình thản nói tiếp:“Không biết nhau thì thôi, nay đã biết nhà tôi rồi, mai mốt mời anh đến chơi.”Không khí căng thẳng bỗng chùng xuống. Trước mắt chúng là một cô gái trẻ đẹp, tự tin, làm việc trong Bộ Tư lệnh Hải quân Sài Gòn. Căn nhà lại đầy vải vóc, tơ lụa phục vụ sạp hàng ngoài chợ Bến Thành. Tất cả không hề giống một cơ sở cách mạng.Tên chỉ huy bật cười. Ít phút sau, hắn phẩy tay ra lệnh:“Về!”Đám lính lục đục kéo xuống. Tiếng giày xa dần, rồi tiếng khóa cửa sắt vang lên dưới nhà. Trong góc tối trên gác xép, Đại tá Tư Cang mới thở phào nhẹ nhõm.Nhờ sự che chở gan dạ của gia đình ông Phong và bản lĩnh thông minh, bình tĩnh của bà Tám Thảo, Đại tá Tư Cang đã vượt qua một thời khắc sinh tử. Quan trọng hơn, sự thoát hiểm ấy còn giúp bảo toàn cả một mạng lưới tình báo đang âm thầm hoạt động giữa lòng Sài Gòn.



