Nữ du kích “bắn tỉa bờ đê Trà Lý” – chị Đỗ Thị Hường (Thành phố Thái Bình)**
Chị Hường sinh ra bên dòng sông Trà Lý, nơi những năm kháng chiến chống Pháp là ranh giới chiến sự căng thẳng nhất tỉnh. Từ nhỏ chị đã quen tiếng súng, quen cảnh quân Pháp đi rà làng mỗi tháng. Khi tròn 18 tuổi, chị xin vào đội du kích bờ đê – đội chuyên đánh tỉa lính gác trên chòi bắn của địch.
Chị có đôi mắt rất tinh và khả năng quan sát tuyệt vời. Chỉ cần một khe hở nhỏ trong lũy tre, chị cũng có thể nhìn rõ từng chuyển động của địch. Đơn vị vì vậy giao cho chị khẩu súng trường Mosin, thứ vũ khí nặng so với một cô gái nhưng lại phù hợp với khả năng bắn tầm xa của chị.
Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, chị phải bò men ruộng lúa, nép mình dưới các ụ đất, chỉ trồi lên vài giây rồi lại biến mất. Tháng 2 năm 1953, địch tăng cường quân canh gác ven đê để cắt đường tiếp tế của ta. Căn cứ thiếu lương thực, thiếu thuốc men. Chị Hường được giao nhiệm vụ tiêu diệt lính cảnh giới ở đồn nhỏ số 5 – vị trí án ngữ cả khúc sông.
Suốt hai ngày chị trinh sát từng đường đi nước bước. Sáng hôm thứ ba, khi tên lính Pháp bước lên chòi, chị nín thở bóp cò. Viên đạn duy nhất xuyên qua khe gỗ, khiến hắn gục tại chỗ. Đồn số 5 hỗn loạn, quân ta lập tức tổ chức đưa lương thực qua sông. Chính phát đạn ấy đã cứu cả đoàn vận tải trong đêm hôm đó.
Địch sau đó tung lực lượng truy lùng người bắn tỉa. Chị phải ẩn trong các bụi chuối, nhịn đói hai ngày. Khi trở về căn cứ, áo quần rách nát, chân tay bầm tím nhưng chị chỉ cười: “Tôi còn sống là được rồi”.
Sau hòa bình, chị sống lặng lẽ bên dòng Trà Lý, không ai nghĩ người phụ nữ nhỏ bé ấy từng là “bóng ma bờ đê” làm quân Pháp khiếp sợ nhiều tháng trời.


