Bài viết

NỮ DU KÍCH CỦ CHI THA C.HẾT CHO 4 LÍNH MỸ VÌ TẤM ẢNH VỢ CON VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Địa đạo Củ Chi đã khắc tên mình thành một biểu tượng bất tử của trí tuệ, lòng quả cảm và sức mạnh quật cường. Giữa bóng tối hun hút dưới lòng đất Mẹ, có một đóa hoa thép đã tỏa sáng rực rỡ – bà Võ Thị Mô (sinh năm 1947), người con gái được gọi bằng cái tên thân thương: bà Bảy Mô, Xã đội phó kiêm Chỉ huy Đội nữ du kích Nhuận Đức.

TP. Hồ Chí Minh04/08/2026Xã Mỏ Vàng (Đoàn xã Mỏ Vàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NỮ DU KÍCH CỦ CHI THA C.HẾT CHO 4 LÍNH MỸ VÌ TẤM ẢNH VỢ CON VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT

​Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Địa đạo Củ Chi đã khắc tên mình thành một biểu tượng bất tử của trí tuệ, lòng quả cảm và sức mạnh quật cường. Giữa bóng tối hun hút dưới lòng đất Mẹ, có một đóa hoa thép đã tỏa sáng rực rỡ – bà Võ Thị Mô (sinh năm 1947), người con gái được gọi bằng cái tên thân thương: bà Bảy Mô, Xã đội phó kiêm Chỉ huy Đội nữ du kích Nhuận Đức.

​Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở ấp Xóm Bưng, xã Nhuận Đức, có cha mẹ đều là cán bộ kháng Pháp và cả 11 anh chị em đều tham gia kháng chiến, lòng yêu nước đã thấm sâu vào máu thịt bà từ thời thiếu niên. Ngôi nhà của gia đình bà cũng chính là một ụ ch.iến đấu trọng yếu trong hệ thống địa đạo Củ Chi. Năm 13 tuổi, bà bắt đầu làm giao liên mật. Đến năm 15 tuổi, bà trở thành Ấp đội phó Du kích Xóm Bưng và chỉ một năm sau, nhờ sự gan dạ cùng tài trí ch.iến đấu, bà được rút lên làm Xã đội phó, trực tiếp chỉ huy lực lượng du kích.

Hình ảnh người nữ chỉ huy Võ Thị Mô kiên cường xông pha giữa bão lửa từng được vẽ thành ký họa, in lên con tem bưu chính và xuất hiện trong tập sách ký họa "Miền Nam Việt Nam - Đất nước con người" phát hành hàng triệu bản ra toàn thế giới.

​Rạng sáng ngày 8/1/1966, vòm trời Củ Chi gầm rú bởi tiếng động cơ của 12.000 quân Mỹ cùng hàng loạt xe cơ giới, máy bay mở cuộc hành quân đại quy mô mang tên Crimp (Cái bẫy) nhằm xóa sổ hệ thống địa đạo. Giữa cơn bão lửa ấy, người chỉ huy Bảy Mô nhận nhiệm vụ bám trụ, bảo vệ bằng được trận địa Nhuận Đức. Với lực lượng vỏn vẹn hơn 30 tay súng du kích, bà hiểu rằng nếu đối đầu trực diện, đội quân bé nhỏ sẽ nhanh chóng bị biển quân trang hiện đại áp đảo. Vì vậy, bà lựa chọn lối đánh du kích mưu trí, nương vào lòng đất, tận dụng thế trận lòng dân để giăng ra những cái bẫy biến ảo. Bà từng nhớ lại khoảnh khắc quân Mỹ vừa sập vào trận địa giăng sẵn, chỉ cần một tiếng s.úng vang lên là chúng đã hoảng loạn, lớp thì ngã dúi dụi xuống hầm chông, lớp thì hoảng hốt xả s.úng vô định vào những lùm bụi vắng người.

​Thế nhưng, điều khiến tên tuổi của bà Bảy Mô sống mãi không chỉ là những ch.iến công vang dội, mà còn ở một khoảnh khắc lắng đọng giữa khói lửa ch.iến trường. Đến khoảng 2 giờ 30 phút chiều hôm đó, sau nhiều giờ bám trụ trận địa dưới tầm pháo càn, từ trong bụi rậm, bà Bảy Mô phát hiện bốn người lính Mỹ lảo đảo bò ra. Họ trải tấm vải dù, ngồi chụm lại bốn góc, run rẩy mở chiếc hộp sắt đựng những lá thư và tấm hình của vợ con. Trong tiếng gầm rống của ch.iến tranh, bốn người lính trẻ ấy ôm lấy nhau khóc nấc lên, rồi cay đắng châm lửa đốt đi những kỷ vật gia đình. Ch.iến sĩ liên lạc đi cùng nôn nóng đòi nổ s.úng để lấy danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", nhưng bà Bảy Mô kiên quyết ngăn lại. Nhìn qua khe ngắm, ngón tay đã đặt sẵn trên cò s.úng, nhưng trái tim người nữ du kích đột ngột chững lại. Bà khẽ chớp mắt nghĩ rằng họ cũng có gia đình, có lương tâm như mình, chỉ vì bị ép buộc mà phải cầm s.úng sang xâm lược, giờ phút này họ không còn chĩa s.úng vào mình nữa nên không thể b.ắn. Quyết định buông cò s.úng trong khoảnh khắc ấy không phải là sự yếu mềm, mà là sự lên tiếng của lòng nhân ái, bởi giữa ranh giới sống ch.ết khốc liệt, bà vẫn giữ trọn nét đẹp của lương tri, không để hận thù che mờ bản chất nhân văn.

​Câu chuyện tưởng chừng đã chìm sâu vào lòng đất Củ Chi, nhưng nhiều năm sau ch.iến tranh, ký ức về khoảnh khắc buông s.úng đầy tính nhân đạo của bà Bảy Mô đã được các nhà báo quốc tế ghi lại trọn vẹn trong cuốn sách lịch sử nổi tiếng "The Tunnels of Cu Chi" (xuất bản năm 1985). Cuốn sách trở thành tác phẩm bán chạy trên toàn thế giới, dành hẳn một chương trang trọng ca ngợi trái tim nhân hậu của người nữ du kích Việt Nam.

​Sau năm 1970, bà Bảy Mô được cử đi học quân sự tại Trường Sĩ quan Lục quân 2 rồi ở lại làm cán bộ giảng dạy tại trường. Trở về cuộc sống đời thường, bà tiếp tục gắn bó với công tác thuyết minh tại di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi để lan tỏa những giá trị lịch sử cho các thế hệ sau.

Hình tượng người nữ du kích Võ Thị Mô chính là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy cuộc kháng ch.iến của nhân dân Việt Nam chưa bao giờ là cuộc ch.iến của hận thù, mà là cuộc ch.iến chính nghĩa vì độc lập, tự do và hòa bình. Di sản bà để lại là bài học vô giá về tinh thần kiên trung, trí tuệ du kích biến ảo, và trên hết là chân lý về lòng nhân ái: ngay cả trong những năm tháng tàn khốc nhất của ch.iến tranh, tình người vẫn có thể nảy mầm và tỏa sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn