Cựu Thanh niên xung phong

nữ du kích của xã

Khánh Hòa23/04/2026chi đoàn thôn 13 (chi đoàn thôn 13)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ở một vùng quê Vạn Phước, cô Nguyễn Thị Liễu mới tròn 19 tuổi. Ban ngày, Liễu vẫn ra đồng như bao người khác, đội nón lá, tay cấy lúa. Không ai nghĩ rằng cô gái nhỏ nhắn ấy lại là một nữ du kích của xã.

Đêm xuống, khi làng xóm chìm vào bóng tối, Liễu cùng tổ du kích bắt đầu công việc. Cô quen thuộc từng lối mòn, từng bờ tre, từng con kênh nhỏ. Nhiệm vụ của cô khi thì là canh gác, khi thì dẫn đường cho bộ đội, có lúc lại mang thư liên lạc vượt qua những khu vực nguy hiểm.

Một lần, đơn vị cần chuyển gấp tài liệu qua khu vực bị kiểm soát chặt. Liễu giấu giấy tờ trong ống tre đựng gạo, bình tĩnh đi qua chốt. Tim cô đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ tự nhiên như một người đi làm đồng bình thường. Khi qua được, cô chỉ thở phào rất khẽ — vì biết rằng nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nặng nề.

Không chỉ làm nhiệm vụ, Liễu còn tham gia chiến đấu khi cần. Có những đêm phục kích, cô nằm im hàng giờ trong bụi rậm, muỗi đốt, đất lạnh thấm vào người, nhưng không dám cử động. Điều cô sợ không phải là gian khổ, mà là làm lộ vị trí của cả tổ.

Trong bối cảnh của Chiến tranh Việt Nam, những người như Liễu là lực lượng thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng. Họ không có quân phục nổi bật, không đứng ở tuyến đầu lớn, nhưng lại góp phần giữ vững từng địa phương.

Sau này, khi chiến tranh qua đi, Liễu trở về cuộc sống bình thường. Vẫn là người phụ nữ ấy, vẫn ruộng đồng, gia đình. Nhưng trong ký ức của cô, những năm tháng làm du kích không bao giờ phai — không phải vì hào quang, mà vì đó là quãng thời gian cô đã sống hết mình, giữa ranh giới rất mong manh của sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn