NỮ DU KÍCH ĐẤT BIỂN KIÊN TRUNG
Theo lời kể của bà con đất biển Tân Phú Đông về một nữ du kích kiên trung thực hiện tốt phong trào chống Mỹ cứu nước. Một buổi xế chiều, chúng tôi chở nhau trên chiếc xe máy, mang theo con đường mòn giữa đồng thuộc ấp Lý Quàn 2, xã Tân Phú Đông, tỉnh Đồng Tháp tìm đến nhà cô Lương Thị Thành – Hội viên Chi hội Cựu chiến binh ấp Lý Quàn 2, xã Tân Phú Đông. Sau vài phút di chuyển, chúng tôi cũng đến được nơi mình tìm, hình ảnh ban đầu hiện ra trước mắt chúng tôi là một ngôi nhà tường màu trắng sau con rạch nhỏ, ngôi nhà ấy dường như đã trải qua tháng năm chống chọi với thiên nhiên cũng đã có phần xuống cấp. Khi biết chúng tôi đến nhà để thăm hỏi cũng như mong muốn được cô kể về những năm tháng tham gia cách mạng hào hùng của mình, để truyền lửa cho thế hệ trẻ quê hương, cô vừa vui mừng vừa nghẹn ngào xúc động. Dẫu bao năm trôi qua nhưng những năm tháng tuổi trẻ cống hiến hết mình cho cách mạng vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất của đời cô. Từ một em bé chăn trâu cho đến cô giao liên chỉ mới 12 tuổi, vượt qua bao gian khổ tiếp tục hoạt động đến ngày đất nước được hòa bình là cả một câu chuyện dài kể mãi vẫn không hết. Cô tên thật là Lương Thị Thành, sinh năm 1956, quê quán xã Bình Thắng, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre, hiện sinh sống tại ấp Lý Quàn 2, xã Tân Phú Đông, tỉnh Đồng Tháp. Sinh ra và lớn lên ở trong gia đình có truyền thống cách mạng nên từ nhỏ, cô Lương Thị Thành đã thấm nhuần lý tưởng cách mạng. Khi mới 12 tuổi cô đã chủ động xin tham gia vào công việc giao liên. Tuy nhỏ tuổi nhưng sự thông minh gan dạ và liều lĩnh của cô đã thuyết phục được các bác lãnh đạo cho cô tham gia vào công việc giao liên tại huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre. Tưởng chừng như nhỏ tuổi là một hạn chế lớn đối với cô nhưng không đây chính là lợi thế cho việc giao liên ngày ấy. Bởi vì trong mắt kẻ thù, một đứa bé 12 tuổi với thân hình
gầy gò ốm yếu không thể nào là một cô giao liên gan dạ dũng cảm, luôn nhận và hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được giao. Những bức mật thư được cô khéo léo giấu kỹ trong búi tóc, hay những xấp truyền đơn được luồng kín trong lai quần đều được cô bảo vệ cẩn thận và giao đi chưa một lần thất bại. Nỗi sợ chưa bao giờ tồn tại trong tâm trí nhỏ bé ấy, bởi vì mỗi một mật thư được bàn giao thành công thì chính là lúc hoà bình đang đến rất gần trên quê hương mình.
Sau này khi lớn thêm một chút, cô được giao nhiệm vụ chèo xuồng vận chuyển lương thực, thuốc men cho Bộ đội. Những lần bị địch chặn lại tra hỏi thì trái tim cô như treo ngược trên cành bần. Dù trong lòng như cuộn sóng nhưng cô vẫn giữ trong tim sự kiên trung, bình tĩnh đến lạ thường. Chính những điều ấy đã khiến cho cô may mắn tránh được không biết bao lần tra khảo, lục soát của giặc.
Năm 1970 dưới sự chứng kiến của tổ chức cô nên duyên vợ chồng với bác Lê Văn Trung (Năm Trung) và hai vợ chồng tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến ngày giải phóng. Khi hòa bình lập lại cô theo chồng về xứ biển Tân Phú Đông lập nghiệp và sinh sống đến nay. Khoảnh khắc cô vui vẻ xin được mặc lại chiếc áo bà ba cho chúng tôi xem, dường như chúng tôi được nhìn thấy hình ảnh cô giao liên nhỏ bé hoạt động cách mạng năm nào. Vẫn là những nụ cười vui vẻ, vẫn là cách nói chuyện thông minh sắc sảo của một cô giao liên ngày ấy, thứ mà thời gian không thể lấy đi được của cô.
Sau khoảng thời gian gặp gỡ, chúng tôi xin phép được ra về, con đường mòn dẫn đến nhà cô ban đầu tuy hơi xa lạ, sau vài phút được trò chuyện cùng cô, con đường ấy dường như trở nên quen thuộc đến lạ kỳ. Phải chăng câu chuyện về ngày tháng sống vì sự nghiệp cách mạng của cô đã để lại trong lòng chúng tôi một dấu ấn thật khó phai. Đặc biệt, trong đầu chúng tôi cứ vang vọng mãi câu nói: “Đồng đội cùng thời của cô gần như đã mất hết, ít lâu nữa cô cũng sẽ gặp lại đồng đội mình ở một nơi khác”. Nghe đến đây trong lòng chúng tôi bỗng thắt lại và có chút tiếc nuối. Chúng tôi phải làm điều gì đó, chắc chắn là như vậy, chúng tôi sẽ viết lại câu chuyện về nữ du kích đất biển kiên trung này, để tiếp tục lưu giữ lại những hồi ức về một thời bất khuất ấy. Để rồi, những hồi ức ấy sẽ sống mãi trong lòng thế hệ trẻ mai sau. Những giọt mưa đầu mùa lất phất rớt trên vai áo, ướt nhòe cả kính xe. Nhưng lạ thật, trong hòa bình im tiếng bom rơi đạn lạc, những giọt mưa rơi trên xứ biển cũng thật đẹp, bởi vì nơi đó có một nữ du kích kiên trung...



