Cựu chiến binh

Nữ du kích “gan thép” vùng đất đỏ Củ Chi – Dì Hai Mai

TP. Hồ Chí Minh07/07/2026Phạm Thanh Trúc (Đoàn trường Đại học Văn Hiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nữ du kích “gan thép” vùng đất đỏ Củ Chi – Dì Hai Mai

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản anh hùng ca được viết nên bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí kiên cường của biết bao thế hệ cha anh. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến trường còn có biết bao người dân bình dị âm thầm góp sức cho cách mạng. Đặc biệt, hình ảnh những người phụ nữ Việt Nam vừa dịu dàng, nhân hậu vừa kiên cường, bất khuất đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là dì Lê Thị Mai (Dì Hai Mai) – nữ du kích “gan thép” của vùng đất đỏ Củ Chi.

Sinh năm 1938, dì Lê Thị Mai lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi mới 16 tuổi, chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, đồng bào chịu nhiều đau thương, mất mát, dì đã sớm giác ngộ cách mạng và tình nguyện tham gia lực lượng du kích địa phương. Dù tuổi đời còn rất trẻ, dì đã xác định rõ lý tưởng sống của mình là góp sức bảo vệ quê hương, giành lại độc lập, tự do cho dân tộc.

Những năm tháng ấy, Củ Chi được mệnh danh là “vùng đất thép thành đồng”, nơi quân và dân kiên cường bám trụ trước những cuộc càn quét ác liệt của quân địch. Hệ thống địa đạo Củ Chi không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là căn cứ chiến đấu, bệnh xá, kho lương thực và trung tâm chỉ huy của lực lượng cách mạng. Trong lòng đất chật hẹp ấy, biết bao con người đã sống, chiến đấu và hy sinh với một niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.

Là một nữ du kích, dì Hai Mai đảm nhận nhiều nhiệm vụ hết sức nguy hiểm như giao liên, vận chuyển tài liệu mật, tiếp tế lương thực, thuốc men và đưa đón cán bộ hoạt động bí mật. Những con đường dì đi qua luôn tiềm ẩn hiểm nguy bởi sự kiểm soát gắt gao của quân địch. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Thế nhưng, với lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm, dì chưa bao giờ chùn bước.

Không chỉ làm nhiệm vụ hậu cần, dì còn trực tiếp tham gia nhiều trận đánh du kích. Cùng đồng đội, dì nghiên cứu địa hình, bố trí trận địa và chế tạo các loại vũ khí thô sơ như chông tre, hầm chông, mìn tự tạo để chống lại những cuộc hành quân càn quét quy mô lớn. Dù chỉ với những phương tiện đơn sơ, quân và dân Củ Chi vẫn khiến đối phương nhiều lần thất bại, góp phần bảo vệ căn cứ cách mạng.

Một trong những kỷ niệm mà dì luôn nhớ mãi là lần vận chuyển tài liệu mật vượt qua khu vực có nhiều đồn bốt của địch. Không may, dì bị phát hiện và bắt giữ. Sau khi bị bắt, quân địch dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhằm buộc dì khai báo về cơ sở cách mạng, nơi cất giấu tài liệu và danh tính đồng đội. Những trận đòn roi, những ngày tháng bị giam cầm không thể khuất phục được ý chí của người nữ du kích trẻ tuổi. Dì vẫn một mực giữ im lặng, quyết không tiết lộ bất cứ thông tin nào, chấp nhận chịu đau đớn để bảo vệ tổ chức và đồng đội.

Sự kiên trung ấy khiến ngay cả kẻ thù cũng phải kinh ngạc. Họ không thể hiểu vì sao một người phụ nữ nhỏ bé lại có thể chịu đựng những cực hình khủng khiếp mà vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng. Chính ý chí sắt đá ấy đã góp phần bảo vệ an toàn cho nhiều cơ sở cách mạng, giúp lực lượng du kích tiếp tục bám trụ và chiến đấu cho đến ngày toàn thắng.

Sau ngày đất nước thống nhất, dì Lê Thị Mai trở về với cuộc sống đời thường. Những vết thương chiến tranh vẫn còn in hằn trên cơ thể, dì được công nhận là thương binh hạng 2/4 và là người có công giúp đỡ cách mạng. Tuy nhiên, đối với dì, những mất mát ấy không bao giờ là điều đáng kể so với niềm hạnh phúc khi được chứng kiến đất nước hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, tự do.

Dù tuổi đã cao, dì vẫn giữ nếp sống giản dị, khiêm nhường và luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Mỗi khi có đoàn viên, thanh niên, học sinh đến thăm hỏi, dì đều ân cần kể lại những câu chuyện của một thời bom đạn. Qua từng lời kể mộc mạc nhưng chân thực, dì mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ cha anh.

Lắng nghe câu chuyện của dì Hai Mai, em càng thêm khâm phục tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và đức hy sinh cao cả của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Các dì, các mẹ không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn trực tiếp chiến đấu, góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Những đóng góp thầm lặng ấy sẽ mãi là niềm tự hào của đất nước và là bài học quý báu cho các thế hệ hôm nay.

Là thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình, chúng em càng nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng. Mỗi đoàn viên, thanh niên cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao tri thức, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, đền ơn đáp nghĩa, bảo vệ Tổ quốc và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh và cống hiến cho nền độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn