Người có công giúp đỡ cách mạng

NỮ DU KÍCH NGUYỄN THỊ CHIÊN – BÔNG LÚA THÉP ĐẤT THÁI BÌNH

Câu chuyện tái hiện cuộc đời chiến đấu kiên cường của nữ du kích Nguyễn Thị Chiên – người phụ nữ nông dân Thái Bình đã cầm súng bảo vệ làng quê, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, bắt sống lính địch, trở thành biểu tượng “bông lúa thép” của vùng đồng bằng Bắc Bộ trong kháng chiến chống thực dân Pháp.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Thái Bình, nơi đồng lúa trải dài đến tận chân trời, người ta vẫn truyền nhau câu nói:
“Có những bông lúa không cúi đầu trước gió, vì chúng được tôi luyện bằng thép.”
Người phụ nữ mang tên Nguyễn Thị Chiên chính là một “bông lúa” như thế.

1. Từ bờ ruộng bước ra chiến hào

Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930, trong một gia đình nông dân nghèo ở huyện Vũ Thư. Tuổi thơ của bà gắn với bùn non, lúa nước, những ngày đói giáp hạt và nỗi uất ức khi quê hương bị giày xéo bởi gót giày xâm lược.

Mười sáu tuổi, khi nhiều cô gái còn e dè trước ngưỡng cửa cuộc đời, Chiên đã xin tham gia đội du kích xã. Quyết định ấy khiến nhiều người sửng sốt. Một cô gái nhỏ bé, chân còn lấm bùn ruộng, lại chọn con đường cầm súng.

Bà từng nói sau này:
“Đất mình bị giặc giẫm lên, mình không đứng dậy thì ai đứng?”

2. Nữ du kích giữa vòng vây kẻ thù

Những năm 1949–1950, vùng Thái Bình trở thành địa bàn trọng điểm càn quét của thực dân Pháp. Du kích phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: vũ khí thô sơ, lực lượng mỏng, nhưng tinh thần thì không bao giờ khuất phục.

Nguyễn Thị Chiên nổi lên như một chỉ huy nữ xuất sắc. Bà trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, từ phục kích nhỏ lẻ đến chống càn quy mô lớn. Trong một trận đánh nổi tiếng, bà cùng tổ du kích bắt sống nhiều lính Pháp, thu vũ khí ngay trên đồng ruộng quê hương.

Điều khiến kẻ địch khiếp sợ không chỉ là súng đạn, mà là ý chí của người phụ nữ Việt Nam – người vừa có thể gặt lúa ban ngày, vừa phục kích địch trong đêm.

3. “Bông lúa thép” giữa đồng bằng lửa

Trong một trận càn ác liệt, đơn vị của bà bị bao vây. Đạn bắn như mưa. Nguyễn Thị Chiên bị thương, nhưng vẫn kiên quyết không rút lui. Bà bò qua bờ ruộng, kéo theo khẩu súng đã nóng đỏ, vừa bắn vừa hô lớn để giữ vững tinh thần đồng đội.

Sau trận đánh ấy, người dân làng gọi bà là “bông lúa thép” – mềm mại giữa đời thường, nhưng cứng rắn khi Tổ quốc cần.

Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân mà bà được trao năm 1952 không chỉ là vinh quang cá nhân, mà là biểu tượng cho hàng triệu phụ nữ nông thôn Việt Nam đã đứng lên bảo vệ quê hương.

4. Một cuộc đời lặng lẽ sau chiến tranh

Hòa bình lập lại, Nguyễn Thị Chiên trở về đời sống bình dị. Bà không kể nhiều về chiến công, không nhận mình là anh hùng. Bà lại làm ruộng, nuôi con, sống khiêm nhường như bao người phụ nữ Thái Bình khác.

Nhưng với lịch sử, bà mãi mãi là minh chứng rằng:
Người phụ nữ Việt Nam không chỉ sinh ra sự sống, mà còn biết hy sinh để bảo vệ sự sống ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn