Bài viết

NỮ DU KÍCH “SÁU BÌM BỊP” VÀ HUYỀN THOẠI TRÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG

An Giang03/07/2026Đoàn Phường Long Phú (Đoàn Phường Long Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, dòng sông Vàm Cỏ Đông không chỉ đi vào thơ ca như một biểu tượng của lòng thủy chung, mà còn là nơi ghi dấu những chiến công thầm lặng nhưng phi thường của quân và dân miền Nam.

Trong số những người con anh dũng của mảnh đất Long An thành đồng, hình ảnh cô du kích nhỏ nhắn Nguyễn Thị Hường (Sáu Hường) với chiếc xuồng ba lá đơn sơ vượt qua lưới lửa đồn bốt của kẻ thù đã trở thành một ký ức bất tử đầy tự hào. qua những bức ảnh phục dựng màu hôm nay, thế hệ trẻ lại thêm phần ngưỡng mộ diện mạo kiên cường, trẻ trung của người con gái một thời hoa lửa.

Con đường đến với cách mạng của Sáu Hường được hun đúc từ chính truyền thống gia đình và niềm căm thù giặc sâu sắc. Cô là con gái của Liệt sĩ Nguyễn Văn Dặm. Năm 1965, trên đường lên huyện họp, ba của cô đã bị quân địch phục kích và s.á.t h.ạ.i dã man ngay giữa cánh đồng ấp Nhơn Thuận, xã Nhơn Thạnh Trung, huyện Tân Trụ.

Nỗi đau mất đi người cha thân yêu tưởng như quá sức chịu đựng với một cô gái trẻ, nhưng Sáu Hường đã dũng cảm biến đau thương thành hành động. Cô quyết tâm tiếp bước con đường cách mạng dang dở của ba, chủ động tham gia vào đội du kích địa phương và tích cực vận động bạn bè cùng trang lứa cùng đứng lên đồng lòng chống giặc, phá thế kìm kẹp của Mỹ - ngụy.

Thời kỳ chiến tranh bước vào giai đoạn cam go, đặc biệt là trong chiến dịch Mậu Thân 1968, dòng sông Vàm Cỏ Đông trở thành phòng tuyến quân sự bị địch phong tỏa và kiểm soát vô cùng ngặt nghèo nhằm cắt đứt đường tiếp tế của ta. Bất chấp hiểm nguy chực chờ dưới sông sâu lẫn trên không, cô Sáu Hường đã một mình lặn lội đêm ngày trên sông nước.

Bằng sự mưu trí và sự thông thuộc từng khúc sông, con rạch, cô đã khéo léo chèo xuồng ba lá đưa đón hàng trăm lượt cán bộ, bộ đội địa phương và bộ đội chủ lực vượt qua các hàng rào kiểm soát gắt gao của địch để đến các cơ sở an toàn. Cảm phục trước sự gan dạ, tần tảo và lịch trình đưa rước bộ đội nương theo con nước lớn ròng của cô gái nhỏ, các anh giải phóng quân đã trìu mến đặt cho cô biệt danh “Sáu bìm bịp”— tên loài chim gắn liền với nhịp sống sông nước miền Tây. Không dừng lại ở đó, cô cùng các chị em du kích còn phối hợp chặt chẽ với bộ đội đắp mô giữa lộ, cài lựu đạn ngăn xe bọc thép và yểm trợ đắc lực cho quân ta đánh càn.

Cuộc đời hoạt động của "Sáu bìm bịp" còn gắn liền với một câu chuyện gan dạ và đầy nước mắt vào đầu năm 1970. Khi quân ta phá tan cuộc mít tinh vận động tranh cử của Thủ tướng chính quyền Sài Gòn Trần Văn Hương, địch điên cuồng mở cuộc truy sát ráo riết. Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Sáu Hường đã kịp thời che giấu các chiến sĩ vào một căn hầm bí mật do chính cô đào sẵn trong khu vườn hoang rậm rạp gần thôn Cây Tài. Thế nhưng hai ngày sau, quân địch hung hăng dùng lưỡi lê cày xới từng tấc đất và phát hiện ra căn hầm. Nhiều đồng chí đã hy sinh anh dũng, duy chỉ có anh Nguyễn Thế Nghĩa (lính đặc công Bộ tư lệnh Miền) bị thương nặng và bị bắt đi tra khảo.

Đêm hôm sau, Sáu Hường cùng ba đồng đội bất chấp hiểm nguy đột nhập vào nơi giam giữ để giải cứu đồng chí của mình. Nhưng xót xa thay, anh Nghĩa bị chúng dùng xích sắt còng chặt cả tay lẫn chân nên không thể di chuyển. Trước khi buộc phải rút lui trong đau đớn, cô nắm chặt tay người đồng đội, nghẹn ngào dặn dò: “Hãy cố gắng chịu đựng, giữ khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Đồng đội và cơ sở tin tưởng ở anh, một chiến sĩ kiên trung”.

Lời hẹn ước và hình ảnh người đồng đội bị xiềng xích tưởng chừng đã khép lại trong nỗi day dứt suốt mấy mươi năm hậu chiến, khi cô ngỡ rằng anh đã hy sinh ngoài chiến trường hoặc trong ngục tù tăm tối. Thế nhưng, một điều kỳ diệu mang phép màu của thời bình đã xảy ra. Đúng 45 năm sau ngày định mệnh ấy, thông qua chương trình “Điều ước thứ 7” của Đài Truyền hình Việt Nam, cô Sáu Hường đã có một cuộc hội ngộ lay động triệu trái tim ngay tại nhà tù Phú Quốc.

Giữa không gian thiêng liêng đầy hoài niệm, cô đã vỡ òa trong nước mắt hạnh phúc khi gặp lại một gương mặt vô cùng thân thuộc bằng xương bằng thịt — người chiến sĩ đặc công Nguyễn Thế Nghĩa năm xưa vẫn còn sống sót kỳ diệu qua giông bão thời gian. Cuộc gặp gỡ không báo trước ấy không chỉ hoàn thành tâm nguyện cả một đời của người nữ du kích Long An, mà còn viết nên cái kết có hậu cho một câu chuyện huyền thoại về tình đồng chí, lòng trung kiên và ý chí bất khuất của một thế hệ anh hùng trên dòng Vàm Cỏ Đông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn