Nữ du kích và 81 ngày trên sông Thạch Hàn
Họ và tên : Lê Thị Hải Anh
Lớp: 10A7
Trường: Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Hào
Nữ du kích và 81 ngày trên sông Thạch Hàn
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta, 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972 là một trong những trang sử bi tráng và đau thương nhất. Gắn liền với chiến công ấy là hình ảnh dòng sông Thạch Hãn – nơi đã chứng kiến biết bao sự hi sinh thầm lặng, trong đó có câu chuyện cảm động về người nữ du kích chèo đò trên sông Thạch Hãn.
Mùa hè năm 1972, quân và dân ta phải đối mặt với hỏa lực vô cùng ác liệt của kẻ thù. Bom đạn trút xuống Thành Cổ và vùng ven sông ngày đêm không ngớt. Để giữ được Thành Cổ, việc tiếp tế lương thực, đạn dược và đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn là nhiệm vụ sống còn. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều người dân địa phương, đặc biệt là các nữ du kích, đã tình nguyện đảm nhận công việc vô cùng nguy hiểm này.
Người nữ du kích trong câu chuyện là một cô gái sinh ra và lớn lên bên bờ sông Thạch Hãn. Cô thông thuộc từng con nước, từng khúc sông. Khi chiến sự diễn ra ác liệt, dù gia đình và làng xóm đã sơ tán, cô vẫn ở lại để tham gia du kích, làm nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội qua sông.
Những chuyến vượt sông thường diễn ra vào ban đêm. Trong bóng tối, cô lặng lẽ chèo thuyền, không ánh đèn, không tiếng gọi, chỉ có tiếng nước và tiếng bom nổ vọng xa. Mỗi chuyến đò là một lần đối diện với cái chết, bởi chỉ cần một quả pháo rơi gần, cả người và thuyền có thể vĩnh viễn nằm lại dưới dòng sông.
Sông Thạch Hãn lúc ấy không còn hiền hòa như trước. Nước sông đỏ ngầu vì đất đá và máu, xác đồng đội nhiều khi trôi theo dòng nước. Có những lúc, cô nhận ra người quen, người cùng làng đã hi sinh. Nhưng nỗi đau chưa kịp lắng xuống, cô lại tiếp tục chèo thuyền, bởi phía bên kia sông vẫn còn những người lính đang chờ đạn dược, lương thực để chiến đấu.
Trong một chuyến đi giữa đêm mưa bom bão đạn, thuyền của cô bị trúng pháo. Cô và những người trên thuyền đã không bao giờ trở về. Không ai tìm thấy thi thể cô, chỉ biết rằng cô đã hòa mình vào dòng sông Thạch Hãn, trở thành một phần của lịch sử.
Người nữ du kích trên sông Thạch Hãn không chỉ là một con người cụ thể mà là biểu tượng cho sự hi sinh thầm lặng của hàng nghìn con người trong 81 ngày đêm Thành Cổ. Họ đã hiến dâng tuổi trẻ và cả mạng sống của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình, mỗi bông hoa thả xuống sông Thạch Hãn là một nén hương tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Câu chuyện về người nữ du kích năm xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn sự hi sinh to lớn của cha anh.
Qua câu chuyện về người nữ du kích trên sông Thạch Hãn, tôi rút ra bài học về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hi sinh thầm lặng của quân và dân ta trong kháng chiến. Dù chỉ là một người bình thường, cô đã sẵn sàng đánh đổi mạng sống vì nhiệm vụ chung. Câu chuyện nhắc tôi phải biết trân trọng hòa bình hôm nay, sống có trách nhiệm, cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ đi trước.



