Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nữ giao liên mười lăm tuổi và những bóng ma trong đêm

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026doanubndtphp1 (Đoàn UBND Thành phố)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện về "Cô Bảy" (Phạm Thị Ôi), một nữ giao liên nhỏ thó tuổi mười lăm ở vùng ven Sài Gòn, người đã dùng sự mưu trí và lanh lẹ của mình để qua mặt sự rình rập của kẻ thù.

Chiến trường không chỉ có những anh lính vạm vỡ, mà còn có những "bóng ma" thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm đen – đó là những người làm công tác giao liên. Ở Bình Chánh những năm ác liệt nhất, người ta hay nhắc đến một cô gái nhỏ thó, mặt mũi đen nhẻm, tóc cắt ngắn cũn cỡn tên là Bảy. Mới mười lăm tuổi, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, nhưng Bảy đã mưu trí, lanh lẹ và gan lì đến mức nhiều lính ngụy phải ôm hận.

Nhiệm vụ của Bảy là đưa thư từ, chỉ thị từ bưng biền vào nội thành và ngược lại. Để không bị địch phát hiện, Bảy có một nguyên tắc sống còn: ban ngày hóa trang thành cô bé đi cắt cỏ, mặc bộ đồ bà ba màu nâu rách rưới; nhưng đêm xuống, cô lại thay một bộ đồ màu đen tuyền, luồn lách qua những con mương, những bụi rậm dứa dại đầy gai góc. Nhiều đêm mưa dầm dề, đỉa bám đầy chân hút máu no căng, cô bé 15 tuổi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám khóc, không dám tạo ra một tiếng động nhỏ vì sợ lính gác trên tháp canh nghe thấy.

"Hễ có tin tức gì thì người này chạy tới, người kia chạy lại nói nhỏ mới biết đường mà đi... Mỗi lần vượt trạm an toàn về tới là mấy ổng mừng, ôm mình xuýt xoa thương lắm", cô Bảy nhớ lại. Giữa bầy sói dữ, cô gái nhỏ ấy như một chú chim sâu, dùng sự hồn nhiên và dũng cảm của mình để nối liền những mạch máu thông tin của quân giải phóng. Những chuyến đi xuyên đêm của Bảy và những người đồng đội không được ghi vào những trang sử lớn, nhưng thiếu những bước chân thầm lặng ấy, những chiến thắng lẫy lừng sẽ không bao giờ có thể trở thành hiện thực.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn