NỮ GIAO LIÊN VƯỢT SÔNG VÀM CỎ ĐÔNG TRONG ĐÊM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, dòng sông Vàm Cỏ Đông không chỉ là một con sông bình thường, mà còn là ranh giới sinh tử giữa vùng ta và vùng địch kiểm soát. Và giữa dòng sông ấy, đã có biết bao con người thầm lặng vượt qua để giữ mạch liên lạc cho cách mạng.
Chị Lan là một trong những người như thế.
Sinh ra tại vùng quê nghèo thuộc Long An, chị sớm tham gia lực lượng giao liên. Công việc của chị là vận chuyển thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua những khu vực nguy hiểm.
Nhiệm vụ khó khăn nhất của chị là vượt sông Vàm Cỏ Đông vào ban đêm.
Địch thường xuyên tuần tra, soi đèn và phục kích hai bên bờ. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, người vượt sông có thể bị phát hiện ngay lập tức.
Một đêm nọ, chị nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu khẩn sang bên kia sông. Trời tối đen, không trăng, không sao – điều kiện thuận lợi nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Chị buộc chặt tài liệu vào người, lặng lẽ xuống nước.
Dòng sông đêm lạnh buốt. Nước chảy xiết, từng đợt sóng nhỏ vỗ vào người. Chị phải bơi thật nhẹ, thật êm, tránh gây tiếng động.
Giữa dòng, bất ngờ có ánh đèn quét ngang mặt nước. Một chiếc xuồng tuần tra của địch đang tiến lại gần.
Không còn cách nào khác, chị lặn xuống nước.
Hơi thở dần cạn, lồng ngực như muốn nổ tung. Nhưng chị vẫn cố gắng giữ im lặng. Trong khoảnh khắc đó, chị chỉ nghĩ đến một điều:
“Phải giữ bằng được tài liệu.”
Khi chiếc xuồng đi qua, chị ngoi lên, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục bơi.
Cuối cùng, chị cũng đến được bờ bên kia.
Người cán bộ nhận tài liệu xúc động nói:
“Em liều quá!”
Chị chỉ cười nhẹ:
“Nếu không qua được thì làm sao anh có tài liệu mà chỉ huy?”
Câu trả lời giản dị, nhưng chứa đựng cả tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của một nữ giao liên.
Trong suốt những năm chiến tranh, chị Lan đã thực hiện hàng chục chuyến vượt sông như thế. Có lần bị thương, có lần suýt bị bắt, nhưng chị chưa bao giờ bỏ cuộc.
Sau ngày hòa bình, chị trở về cuộc sống bình dị. Nhưng với người dân Long An, chị mãi là “cô gái của dòng sông lửa” – người đã góp phần giữ vững mạch sống của cách mạng.
Câu chuyện của chị Lan cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những chiến công không ồn ào, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Những chuyến vượt sông trong đêm tối ấy chính là những sợi dây nối liền ý chí, niềm tin và sức mạnh của cả dân tộc.
Và giữa dòng nước lạnh lẽo, “hoa lửa” vẫn âm thầm cháy sáng.



