"Nữ Hoàng Lộ" Và Những Đêm Không Ngủ Bên Đèo Đá Trẻo
Dãy Trường Sơn những năm ấy không chỉ có bom đạn mà còn có những trận mưa rừng xối xả kéo dài hàng tuần. Đèo Đá Trẻo là nơi chúng tôi đóng quân, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Sau mỗi trận bom hay mỗi trận lũ quét, con đường lại bị băm nát, bùn lầy sâu đến ngang hông. Chúng tôi, những cô gái mười tám đôi mươi, được các anh lái xe gọi yêu là những "nữ hoàng lộ".
Tôi nhớ có lần một đoàn xe chở thương binh bị kẹt giữa bùn lầy trong khi máy bay địch đang quần thảo phía trên. Không có máy ủi, chúng tôi đã dùng chính vai mình làm đòn bẩy, lót những tấm ván gỗ và thậm chí là cả những chiếc áo trấn thủ để bánh xe có điểm tựa vượt qua. Đêm đó trời mưa như trút nước, chúng tôi vừa đào bùn vừa hát để động viên các thương binh.
Mười ngón tay của nhiều chị em bị nứt toác vì lạnh và nước ăn chân, nhưng hễ nghe tiếng còi xe là tất cả lại vùng dậy như có phép màu. Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ đường bị tắc, sợ các đồng chí ở chiến trường không có đạn, có thuốc. Sự bền bỉ của những "nữ hoàng lộ" ở Trường Sơn đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, biến con đường mòn thành một huyền thoại về ý chí con người thắng cả bom đạn và thiên tai.


