Nụ Hôn Giữa Biên Cương – Một Mùa Xuân Lịch Sử
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, Bác Hồ rời bến cảng Nhà Rồng với hai bàn tay trắng để đi tìm đường cứu nước. Trải qua đúng 30 năm ròng rã bôn ba khắp năm châu bốn biển, chịu đựng muôn vàn sự truy lùng, ngục tù, đói rét, Người đã tìm thấy ánh sáng của chân lý Cách mạng. Nhưng trong suốt 30 năm ấy, chưa một đêm nào trái tim Người ngừng thổn thức nỗi nhớ quê hương, chưa một giây nào Người nguôi ngoai khát vọng trở về trực tiếp lãnh đạo nhân dân đứng lên phá xiềng xích nô lệ.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, Bác Hồ rời bến cảng Nhà Rồng với hai bàn tay trắng để đi tìm đường cứu nước. Trải qua đúng 30 năm ròng rã bôn ba khắp năm châu bốn biển, chịu đựng muôn vàn sự truy lùng, ngục tù, đói rét, Người đã tìm thấy ánh sáng của chân lý Cách mạng. Nhưng trong suốt 30 năm ấy, chưa một đêm nào trái tim Người ngừng thổn thức nỗi nhớ quê hương, chưa một giây nào Người nguôi ngoai khát vọng trở về trực tiếp lãnh đạo nhân dân đứng lên phá xiềng xích nô lệ.
Mùa xuân năm 1941, thời cơ cách mạng đang đến gần. Bác cùng một số đồng chí quyết định vượt biên giới Việt - Trung để trở về nước. Ngày 28 tháng 1 năm 1941 (tức mùng 2 Tết Tân Tỵ), sương mù giăng kín lối đi, cái lạnh vùng núi đá vôi buốt thấu xương. Bác mặc bộ quần áo chàm dân tộc, đầu đội mũ nồi cũ, tay chống gậy mây, bước những bước đi vững chãi về phía biên giới. Khi đến cột mốc 108 (nằm trên biên giới Việt Nam - Trung Quốc, thuộc địa phận tỉnh Cao Bằng), Bác dừng lại.
Người thanh niên Văn Ba năm xưa giờ đã ở tuổi 51, mái tóc đã điểm sương. Đứng trước dải đất hình chữ S thân thương sau ba thập kỷ xa cách, cảm xúc dâng trào không thể kìm nén. Bác từ từ bước qua cột mốc, đôi mắt ngấn lệ. Người cúi xuống, quỳ gối trên mặt đất lạnh, dùng hai tay ôm lấy một nắm đất quê hương, đưa lên môi hôn một cách thiêng liêng và thành kính nhất. Nắm đất ấy thấm đẫm mồ hôi, xương máu của tổ tiên, và giờ đây thấm cả những giọt nước mắt hạnh phúc tột cùng của vị lãnh tụ. Giây phút Bác hôn lên nắm đất biên cương đã đánh dấu một bước ngoặt vĩ đại: Vị thuyền trưởng đã về tận nơi để cầm lái con thuyền cách mạng Việt Nam, mở ra những trang sử hào hùng nhất tại hang Pác Bó lịch sử.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Khoảnh khắc Bác Hồ quỳ xuống hôn nắm đất Tổ quốc là một trong những hình ảnh xúc động và đẹp đẽ nhất trong lịch sử dân tộc. Nó kết tinh một tình yêu nước vĩ đại, sự nhớ thương cháy bỏng và lòng quyết tâm giải phóng quê hương. 30 năm bôn ba không làm phai nhòa đi gốc rễ con người Việt Nam trong Bác. Kể cho các em học sinh nghe câu chuyện này, tôi mong muốn gieo vào tâm hồn các em tình yêu quê hương da diết. Dù sau này các em có bay cao, bay xa đến phương trời nào, hãy luôn nhớ về Tổ quốc, nơi có cội nguồn và những nắm đất thiêng liêng đã nuôi dưỡng mình.



