Bài viết

NỮ PHÁO THỦ NGƯ THỦY VÀ TRẬN ĐÁNH TRÊN SÓNG CỒN

Bà Thảo là một trong những thành viên nòng cốt của Đại đội pháo binh nữ dân quân Ngư Thủy. Bà cùng đồng đội đã trực tiếp điều khiển những khẩu pháo nặng hàng tấn, bắn cháy tàu chiến Mỹ để bảo vệ vùng biển quê hương.

Ninh Bình14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bà Ngô Thị Thảo, những ngày mười chín, đôi mươi không gắn liền với lụa là, mà gắn liền với mùi thuốc súng và những bãi cát trắng bỏng rát của vùng biển Quảng Bình. Năm 1967, khi tiếng súng chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn quyết liệt nhất, Đại đội nữ pháo thủ Ngư Thủy được thành lập. Bà Thảo, khi đó là một cô gái miền biển mảnh mai nhưng rắn rỏi, đã cùng 90 chị em khác bước vào một cuộc chiến không cân sức với những "pháo đài bay" và tàu chiến hiện đại của kẻ thù.

​Bà Thảo kể lại, việc điều khiển những khẩu pháo mặt đất 85 ly vốn là công việc của nam giới vì nó cực kỳ nặng nề và đòi hỏi sức bền cao. "Chị em chúng tôi khi ấy ai cũng chỉ nặng chừng 40-45 kg, nhưng phải thay nhau kéo pháo băng qua những đồi cát lún, dưới cái nắng như thiêu như đốt và làn mưa bom từ máy bay địch," bà nhớ lại. Có những đêm, để giữ bí mật, các nữ pháo thủ phải dùng tay không đào công sự, ngụy trang pháo bằng lá dương xỉ giữa bãi cát trống trải. Đôi bàn tay rớm máu, những đôi chân phồng rộp vì cát nóng không làm các chị nản chí, bởi trong tim mỗi người là lời thề: "Còn người còn pháo, còn bãi cát còn chiến đấu".

​Trận đánh mà bà Thảo không bao giờ quên là vào một ngày tháng 2 năm 1968. Khi tàu chiến địch hung hăng tiến vào vùng biển Quảng Bình hòng bắn phá đất liền, đại đội của bà nhận lệnh khai hỏa. Giữa tiếng sóng gầm và tiếng đạn rít, bà Thảo cùng đồng đội bình tĩnh thao tác. "Lúc đó chỉ thấy mục tiêu là con tàu đen ngòm ngoài khơi, không còn biết sợ là gì nữa," bà kể. Sau những loạt đạn chính xác, con tàu chiến Mỹ bốc cháy rừng rực trên biển. Tiếng reo hò của các chị em vang động cả một góc trời, át cả tiếng sóng biển. Đó là chiến công lẫy lừng, chứng minh rằng những cô gái dân quân tay yếu tay mềm cũng có thể làm nên những điều phi thường khi được thắp sáng bởi lòng yêu nước.

​Sau chiến tranh, bà Thảo trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục gắn bó với nghề biển và ruộng đồng. Dù tuổi đã cao, bà vẫn thường xuyên tham gia các buổi kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ địa phương. Bà muốn các cháu hiểu rằng, hòa bình không tự dưng mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân rực rỡ của những người mẹ, người chị trên bãi cát Ngư Thủy năm xưa. Đối với bà, "thời hoa lửa" là biểu tượng của sức mạnh phụ nữ Việt Nam – mềm mại nhưng kiên cường, sẵn sàng nở hoa ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn