Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nữ quân nhân vượt qua lửa đạn chiến tranh

Bà Đặng Thị Vân (sinh năm 1953, hiện cư trú tại phường Phú Thượng, quận Tây Hồ, Hà Nội) là một nữ y tá chiến trường kiên cường trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nhập ngũ từ khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã trực tiếp có mặt tại các vùng chiến sự ác liệt, đối mặt với mưa bom bão đạn để cứu chữa, chăm sóc cho hàng nghìn thương bệnh binh. Không chỉ thực hiện nhiệm vụ chuyên môn y tế trong điều kiện dã chiến vô cùng thiếu thốn, bà cùng đồng đội còn phải vượt qua nhiều ranh giới sinh tử để giữ vững mạch máu hậu cần và cấp cứu kịp thời cho các chiến sĩ nơi tuyến đầu. Trở về thời bình, bà tiếp tục giữ vững phẩm chất tốt đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ, tích cực tham gia các hoạt động nghĩa tình và là tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái tại địa phương.

Phú Thọ07/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Y Tế Công Cộng (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

 Nữ quân nhân vượt qua lửa đạn chiến tranh

Những ngày "đi B" của nữ y tá Trung đoàn E592
Nâng niu trên tay bức ảnh kỷ niệm thời nhập ngũ “đi B”, nữ y tá chiến trường Đặng Thị Vân (SN 1953, hiện cư trú tại phường Phú Thượng, quận Tây Hồ, Hà Nội) rưng rưng nước mắt giới thiệu về từng người trong ảnh, có người còn sống, cũng có người đã hy sinh. 

“Đi B” theo chia sẻ của bà Vân là cách gọi quen thuộc thời kháng chiến chống Mỹ, ý nói đến việc những người đang ở miền Bắc với tinh thần tự nguyện, bí mật vượt Trường Sơn vào Nam để chiến đấu hoặc phục vụ chiến đấu. Năm 1971, bà Vân khi ấy mới 18 tuổi cũng viết đơn tình nguyện tham gia kháng chiến. “Thời điểm đó, khí thế của lớp thanh niên chúng tôi hừng hực lắm, tất cả mong muốn được cầm súng chiến đấu vì miền Nam ruột thịt, vì độc lập, thống nhất đất nước. Cầm bút viết đơn là xác định sẵn sàng cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh. Bước chân vào chiến trường, nhìn cảnh tượng những cánh rừng, những hố bom âm u, ánh sáng ma chơi lập lòe vào đêm, đối diện với lằn ranh sinh tử… Nhưng ai nấy đều một lòng quyết tâm, thà hy sinh chứ không bao giờ bỏ về” - bà Vân nhớ lại.

Đơn vị bà Vân được phân công nhiệm vụ là Trung đoàn E592 - Đường ống Trường Sơn, đóng quân ở Bản Na (tỉnh Khăm-muộn, Lào). Ban đầu, bà được đào tạo để trở thành y tá, phục vụ công tác chăm sóc bệnh nhân như tiêm, băng bó, sơ cứu vết thương. Nhưng về sau, bà trở thành y tá phòng mổ, chuyên phục vụ bác sĩ về dụng cụ trong các ca mổ cấp cứu cho thương bệnh binh. 

“Còn nhớ hồi đầu năm 1973, Trung đoàn bị đánh bom, một lúc hy sinh hơn hai mươi mấy chiến sĩ, cả khu rừng biến thành nghĩa trang, thương bệnh binh cũng rất nhiều. Khoảng 9-10 giờ tối, bác sĩ nói phải sang kho hậu cần ở quả đồi bên cạnh, lấy máu khô về để cấp cứu người bệnh. Không có ai, một mình tôi tay cầm chiếc đèn pin băng qua một con suối, một quả đồi nghĩa trang để đến kho, lấy được máu khô quay về trạm. Bây giờ nhớ lại vẫn nghĩ không hiểu động lực nào giúp mình không biết sợ là gì như thế - bà Vân kể.

Năm 1975, sau khi miền Nam giải phóng, đất nước thống nhất, bà Vân được trở về miền Bắc, tiếp tục đi học bổ túc kiến thức cấp III, rồi tham gia công tác Đoàn Thanh niên, công tác Hội Phụ nữ, cán bộ quận ủy, rồi phụ trách ban Dân vận, khối Mặt trận Tổ quốc…

Với những cống hiến, hy sinh của mình, năm 1975, bà Vân được Chính phủ trao tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba; năm 1984 được trao tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhì. Hiện nay, bà Vân và con gái lớn đều là “nạn nhân” của chất độc dioxin do Mỹ rải xuống trong những năm chiến tranh.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn