Nữ quân y giữa chiến trường
Lê Thị Hiếu Tâm sinh năm 1946. Từ một cô bé có trình độ học vấn ban đầu còn hạn chế, bà bước vào con đường cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng chiến tranh đã đưa bà đến với công việc quân y – một nhiệm vụ âm thầm nhưng luôn đứng giữa ranh giới sinh tử.
Công việc của người quân y thời chiến không đơn giản là chữa bệnh. Trong điều kiện thiếu thuốc men, thiếu dụng cụ và thường xuyên phải di chuyển để tránh các cuộc càn quét, người làm quân y phải vừa chăm sóc thương binh, vừa tìm cách đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm.
Lê Thị Hiếu Tâm đã dành nhiều năm gắn bó với công tác này. Những người bị thương từ chiến trường trở về cần được sơ cứu thật nhanh. Có trường hợp chỉ cần chậm một chút là không còn cơ hội sống. Vì vậy, người quân y phải có sự bình tĩnh, lòng thương người và tinh thần chịu đựng rất lớn.
Điều đáng quý ở bà là dù công việc chủ yếu ở phía sau chiến tuyến, bà vẫn phải đối diện với hiểm nguy như những người trực tiếp chiến đấu. Những cơ sở quân y có thể trở thành mục tiêu của các cuộc càn quét. Người chăm sóc thương binh cũng có nguy cơ bị bắt nếu địa điểm bị phát hiện.
Sau nhiều năm hoạt động, những cống hiến của bà được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện của Lê Thị Hiếu Tâm giúp người trẻ hôm nay hiểu thêm một khía cạnh khác của thời hoa lửa: chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi người cầm súng mà còn bởi những người giữ lại sự sống cho đồng đội.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức của nữ quân y năm nào vẫn là một phần của lịch sử Tiền Giang, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của lòng nhân ái, trách nhiệm và sự tận tụy.



