Nữ Quân Y Nguyễn Thị Lệ
Người Lính Quân Y: Chuyện Kể Về Đồng Chí NGUYỄN THỊ LỆ Năm 1968, chỉ mới 17 tuổi , cô gái Nguyễn Thị Lệ đã mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ
Người Lính Quân Y: Chuyện Kể Về Đồng Chí NGUYỄN THỊ LỆ Năm 1968, chỉ mới 17 tuổi , cô gái Nguyễn Thị Lệ đã mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ. Bà tự nguyện lên đường theo tiếng gọi cách mạng, một phần nhờ sự kêu gọi từ người bạn tên Hồng Loan 16 tuổi, bà kể rằng: “cha mẹ cấm không cho bà tham gia cách mạng, bà không sợ, khuya khuya bà và Hồng Loan trốn lên ghe chèo đi mất, cha mẹ kiếm không thấy” .Sau đó, bà trở thành người lính Quân y thuộc đơn vị Huyện Kế Sách. Công việc của bà không phải là chiến đấu trực diện, mà là một cuộc chiến lặng thầm và căng thẳng hơn cuộc chiến giành giật sự sống trên tuyến lửa. Bà không ngừng học tập, trau dồi chuyên môn bài trại học y sư , để rồi băng bó, phẫu thuật, và chăm sóc cho thương binh. Sự hiện diện của bà ở ấp Phú Tân, xã Phú Tân, không chỉ mang ý nghĩa y tế mà còn là sự động viên, là niềm tin của cách mạng được gieo vào lòng dân. Cùng thời điểm đó, bà gặp gỡ người đồng chí của mình, một người lính Quân y tên Võ Văn Ổi nhập ngũ khi 18 tuổi. Giữa khói lửa chiến tranh, tình yêu đã nảy nở, và hai đồng chí đã được Đại đội trưởng tổ chức hôn lễ đơn sơ ngay trên chiến trường một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của tình yêu cách mạng lời thề chung thủy với nhau và với Tổ Quốc. Tuy nhiên, niềm hạnh phúc cá nhân luôn đi kèm với sự hy sinh chung. Bản thân đồng chí Lệ từng bị chấn thương, nhưng nỗi đau lớn hơn cả là sự mất mát của người anh trai Tư Bình, người đã hy sinh anh dũng trên chiến trường miền Đông. Nỗi đau này không làm bà gục ngã, mà biến thành sức mạnh, tiếp thêm ý chí để bà tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hòa bình đã khắc sâu vào tim bà lời thề thiêng liêng: phải sống, phải chiến đấu, phải cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh ấy, để thấy ngày “Đất nước hòa bình vui biết mấy, mừng lắm, vui lắm”. Chính tinh thần đó đã giúp bà vượt qua năm tháng gian khó, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cho đến ngày xuất ngũ năm 1971.Cuộc đời của đồng chí Lệ, từ chiến đấu đến xây dựng, luôn được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Bà nói: “Nhà nước đối xử rất là tốt”. Gia đình bà tiếp tục là một tấm gương mẫu mực khi có bốn người con tham gia trong Đảng, tiếp nối lý tưởng của cha mẹ. Cuộc đời bà là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị “Người có công với cách mạng” một ánh lửa bình dị đã góp phần soi sáng con đường độc lập, tự do cho Tổ quốc. Từ người lính quân y gieo mầm sự sống trên chiến trường, đến người cán bộ nghiệp đoàn bảo vệ quyền lợi người lao động trong thời bình, bà đã sống đúng với lời thề “Trọn nghĩa nước non, vẹn tình đồng đội”. Câu chuyện của đồng chí Nguyễn Thị Lệ mãi mãi là bài học sâu sắc về tinh thần yêu nước và sự cống hiến không ngừng nghỉ cho Tổ quốc.



