Nữ quân y Trường Sơn tận tâm vì sự sống
Tham gia vào cuộc kháng chiến: kháng chiến chống Mỹ
Thời gian nhập ngũ: 1971
Đơn vị công tác: Binh Trạm 12 – binh đoàn 559- Trung đoàn 541
Thời gian xuất ngũ: 1975
Nhiệm vụ được giao: Nhân viên y tế
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam, tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh đã trở thành biểu tượng bất diệt của ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh to lớn của quân và dân ta. Trên tuyến đường huyền thoại ấy, có những người lính thầm lặng, không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng ngày đêm đối mặt với bom đạn để cứu chữa, giành giật sự sống cho đồng đội. Cựu chiến binh Lê Thị Bình, sinh năm 1954, quê ở thôn Hoằng Lọc, xã Hoằng Phúc (cũ), là một trong những nữ quân y tiêu biểu đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Trường Sơn trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến.
Năm 1971, khi đang là học sinh lớp 10, mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng được góp sức cho tiền tuyến, đồng chí Lê Thị Bình đã tự nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Do thể trạng nhỏ bé, chưa đủ cân nặng theo quy định, bà đã đeo gạch vào người để đủ cân nặng, quyết tâm được ra trận. Hình ảnh cô nữ sinh tuổi mười bảy âm thầm giấu gạch trong người để đủ điều kiện nhập ngũ đã trở thành minh chứng xúc động cho tinh thần xung phong và ý chí kiên cường của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chống Mỹ.
Sau khi nhập ngũ, đồng chí Lê Thị Bình được biên chế công tác tại Binh trạm 12 – Binh đoàn 559 – Trung đoàn 541, lực lượng đảm nhiệm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, hậu cần trên tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn. Tại đơn vị, bà được giao nhiệm vụ nhân viên y tế, trực tiếp ứng cứu, sơ cứu và chăm sóc thương binh, nạn nhân bị thương trong chiến đấu và trong quá trình vận chuyển.
Những năm tháng làm quân y trên Trường Sơn là chuỗi ngày đầy gian khổ và hiểm nguy. Giữa rừng sâu núi thẳm, thuốc men thiếu thốn, lán trại tạm bợ, trong khi máy bay địch đánh phá ngày đêm, đồng chí Lê Thị Bình vẫn kiên cường bám trạm, bám đường, không quản hiểm nguy để cứu chữa thương binh. Nhiều ca cấp cứu được tiến hành ngay dưới hầm hào, bên đường vận tải, trong ánh đèn dầu leo lét và giữa tiếng bom đạn rung chuyển núi rừng.
Chiến tranh không chỉ mang đến gian khổ mà còn để lại những mất mát đau lòng. Trong ký ức của bà, hình ảnh một người đồng đội thuộc Đại đội 5, Binh đoàn 12 mãi là nỗi day dứt không nguôi. Sau một lần được về quê cưới vợ, chỉ mới tròn một tháng, anh đã trở lại đơn vị tiếp tục chiến đấu. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh vấp phải bom và anh dũng hy sinh, để lại người vợ trẻ mới cưới chưa kịp hưởng trọn hạnh phúc lứa đôi. Sự hy sinh ấy là minh chứng đau xót nhưng cao đẹp cho tinh thần sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ và hạnh phúc riêng tư vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, đồng chí Lê Thị Bình xuất ngũ năm 1975, khép lại những năm tháng tuổi trẻ gắn liền với Trường Sơn đầy bom đạn nhưng rất đỗi tự hào. Trở về đời thường, bà tiếp tục giữ gìn và phát huy phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”, sống giản dị, nghĩa tình, luôn tích cực tham gia các phong trào, hoạt động tại địa phương.
Ghi nhận những đóng góp, hy sinh trong sự nghiệp kháng chiến cũng như trong công tác chăm sóc sức khỏe cho bộ đội và nhân dân, cựu chiến binh Lê Thị Bình đã vinh dự được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huy chương Kháng chiến hạng Nhì do Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trao tặng năm 1997; Huy chương “Vì sức khỏe Nhân dân” do Bộ trưởng Bộ Y tế trao tặng năm 2004; Kỷ niệm chương Chiến sĩ Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh năm 2009; Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam năm 2015. Những tấm huân, huy chương ấy không chỉ là sự ghi nhận xứng đáng của Đảng, Nhà nước và các cấp, mà còn là biểu tượng cho một cuộc đời cống hiến thầm lặng, tận tâm và đầy nhân ái của nữ quân y Trường Sơn.
Cuộc đời và sự nghiệp của cựu chiến binh Lê Thị Bình là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, tinh thần xung phong của tuổi trẻ và sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh. Đó là ký ức không thể quên của một thời hoa lửa, đồng thời là tấm gương sáng để các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, biết ơn và tiếp nối truyền thống vẻ vang của dân tộc.



