Nữ sĩ – cựu nhà giáo đi B và hành trình "sống, viết và truyền lửa" trong thơ
Nhà thơ – cựu nhà giáo Đặng Nguyệt Anh là một trong số rất ít những "cô giáo đi B" còn sống đến hôm nay. Bà là người phụ nữ đặc biệt từ miền Bắc vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Nam giữa thời khói lửa để tìm người chồng đang chiến đấu và đau bệnh. Hành trình ấy không chỉ là một cuộc đi tìm chồng mà còn là một cuộc dấn thân, chứng kiến, trải nghiệm sâu sắc những mất mát, đau thương, và lòng quả cảm của người lính. Những gì bà trải qua đã thấm vào thơ, tạo nên một mạch thi ca giàu cảm xúc, chân thành và mang đậm hơi thở chiến trường .
Bài thơ "Rừng miền Đông và con gái tôi" được chọn đăng trong tập sách "Trường Sơn một thời hoa lửa". Bài thơ "Sông Ninh" từng được phổ nhạc, phát thanh rộng rãi và lan tỏa sâu rộng trong công chúng. Mỗi lần bà xuất hiện tại các sự kiện của lực lượng quân đội đều nhận được sự chào đón trân trọng và xúc động .
Một đêm mưa rừng, bà xúc động viết: "Thương từ phía ấy – đạn bom / Cô gái mở đường, mưa có ướt không? / Chiến trường thì rộng mênh mông / Bao nhiêu người lính mưa không có nhà!" . Phó Giáo sư – Tiến sĩ Hồ Thế Hà (Đại học Huế) nhận xét: "Đặng Nguyệt Anh là một trong rất ít nhà thơ nữ được vinh dự sống và viết ở chiến trường trong thời kháng chiến chống Mỹ ác liệt" .
Ở tuổi gần 80, bà không ngừng hoạt động xã hội, làm việc thiện mỗi ngày. Đại tá – nhà thơ Trần Thế Tuyển từng phát biểu: "Chị Hai của chúng em! Chị thực sự tỏa sáng, hôm nay chị đã tiếp lửa cho chúng em..." .


