Cựu Thanh niên xung phong

Nữ thanh niên xung phong - Bà Phạm Thị Thọ

Bài viết kể về bà Phạm Thị Thọ – nữ thanh niên xung phong tham gia chiến trường khi 18 tuổi, làm nhiệm vụ vận chuyển, tải thương trong bom đạn. Sau chiến tranh, bà trở thành y tá, tận tụy chăm sóc bệnh nhân. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần cống hiến của thế hệ trẻ thời chi

Quảng Trị10/04/2026Phan Thị Hằng (Trường Cao đẳng Y tế Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn lửa tuổi 18 – Câu chuyện về nữ Thanh niên xung phong Phạm Thị Thọ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn còn cày xới mảnh đất miền Trung nắng gió, có những cô gái tuổi vừa mười tám đã rời xa mái nhà thân thuộc để bước vào lửa đạn. Tuổi trẻ của họ không gắn với ước mơ riêng, mà cháy lên cùng vận mệnh của Tổ quốc. Bà Phạm Thị Thọ – người con của xã Vĩnh Tú, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị – là một trong những con người như thế, đã đi qua một thời hoa lửa bằng tất cả lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Năm 18 tuổi, khi đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Quyết định ấy không chỉ là sự lựa chọn của cá nhân, mà còn là tiếng gọi thiêng liêng từ quê hương đang bị bom đạn tàn phá. Rời gia đình, rời những ngày tháng bình yên hiếm hoi, bà bước vào chiến trường Bình Trị Thiên – nơi được xem là một trong những vùng ác liệt nhất lúc bấy giờ. Trong vai trò dân công hỏa tuyến, bà cùng đồng đội ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương, phục vụ chiến đấu. Những con đường họ đi qua không phải là đường bình thường, mà là những tuyến đường luôn bị máy bay địch đánh phá. Bom rơi bất cứ lúc nào, đất đá vùi lấp, khói lửa mù trời. Nhưng giữa hiểm nguy đó, những bước chân của tuổi trẻ vẫn không dừng lại. Có những đêm hành quân trong ánh pháo sáng chập chờn, bóng người đổ dài trên mặt đất. Có những lần vừa đi qua một đoạn đường thì bom nổ phía sau, hoặc ngay phía trước. Đồng đội có người ngã xuống, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Đau đớn là vậy, nhưng không ai cho phép mình gục ngã. Bởi phía trước là nhiệm vụ, là sự sống của những người đang chờ tiếp viện.

Chính trong những ngày tháng tải thương, chăm sóc người bị thương giữa chiến trường, bà đã sớm hình thành một ước mơ giản dị mà lớn lao: được trở thành người thầy thuốc. Ước mơ ấy không phải để mưu cầu cho riêng mình, mà để cứu giúp những con người đã và đang chịu đựng nỗi đau của chiến tranh.

Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, hòa bình lập lại, bà trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí. Không dừng lại, bà tiếp tục con đường mình đã chọn: đi học để trở thành y sỹ. Việc học trong hoàn cảnh sau chiến tranh không hề dễ dàng. Thiếu thốn đủ bề, kiến thức bị gián đoạn, nhưng bằng ý chí và nghị lực đã được rèn luyện từ những năm tháng chiến trường, bà đã vượt qua tất cả. Sau khi hoàn thành chương trình đào tạo, bà về công tác tại Bệnh viện A Bến Hải. Tại đây, bà tận tụy với từng bệnh nhân, hết lòng với công việc. Những trải nghiệm từ chiến tranh giúp bà thấu hiểu sâu sắc nỗi đau của con người. Vì vậy, bà không chỉ chữa bệnh bằng chuyên môn, mà còn bằng cả tấm lòng. Với đồng nghiệp và người dân, bà là một người y sỹ giản dị, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Thời gian lặng lẽ trôi qua, từ một cô gái thanh niên xung phong năm nào, bà trở thành một người cán bộ y tế đáng kính. Dù ở chiến trường hay trong bệnh viện, bà đều giữ trọn tinh thần cống hiến, tận tụy vì người khác.

Khi đến tuổi nghỉ hưu, bà trở về sống cùng con cháu tại thôn Hạ Kè, xã Vĩnh Tú. Cuộc sống giờ đây bình yên, giản dị. Những buổi chiều, bà ngồi trước hiên nhà, nhìn quê hương đổi mới từng ngày – nơi từng là tọa độ lửa, nay đã xanh màu của sự sống. Ở tuổi 72, bà vẫn khỏe mạnh, minh mẫn. Những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn được bà kể lại cho con cháu, không phải để nhắc về gian khổ, mà để nhắc về lòng yêu nước, về trách nhiệm và sự hy sinh của một thế hệ.

Cuộc đời bà Phạm Thị Thọ là hình ảnh tiêu biểu cho lớp người đã đi qua chiến tranh, sống trọn vẹn với lý tưởng và cống hiến không ngừng nghỉ. Một thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ cháy – trong ký ức, trong niềm tự hào, và trong những giá trị mà bà để lại cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn