Cựu Thanh niên xung phong

NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG GIỮ MẠCH ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Thị Mai, sinh năm 1954, quê Hà Tĩnh.

Năm 1972, khi mới 18 tuổi, tôi gia nhập thanh niên xung phong, vào tuyến đường Trường Sơn. Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều về chiến tranh hay nguy hiểm. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần người mở đường thì mình đi.

Nhưng khi thật sự bước vào Trường Sơn, tôi mới hiểu thế nào là “đi giữa bom đạn”. Đường bị đánh phá liên tục. Hố bom có khi sâu đến mức nuốt cả con đường đất. Nhiệm vụ của chúng tôi là lấp hố, mở lại đường, dẫn xe qua trọng điểm, và đôi khi là kéo người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm.

Có những đêm, bom rơi ngay sát lán. Đất rung lên, cây đổ xuống, khói bụi mù mịt. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, chúng tôi lại bò ra làm tiếp. Không ai có thời gian để sợ lâu.

Tôi từng chứng kiến đồng đội hy sinh ngay bên cạnh mình khi đang làm nhiệm vụ. Lúc đó, tôi không kịp khóc. Chỉ kịp kéo họ vào chỗ an toàn rồi quay lại công việc dang dở.

Sau năm 1975, tôi trở về quê. Người còn lại, ký ức còn lại, nhưng tuổi trẻ thì đã gửi lại Trường Sơn.

Tôi sống một cuộc đời bình dị sau đó, nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa lớn đổ xuống mái tôn, tôi lại nhớ tiếng bom năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn