NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG HOÀNG THỊ HỒNG CHIÊM
Trường Sơn có những người phụ nữ không mang quân hàm, nhưng tuổi xuân của họ gắn trọn với hố bom và con dốc tử thần. Một nhân chứng còn sống tiêu biểu là Hoàng Thị Hồng Chiêm – nữ Thanh niên xung phong Trường Sơn, quê Thanh Hóa, được ghi nhận trong tư liệu của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Binh đoàn 12.
✦ NHÂN CHỨNG TRƯỜNG SƠN – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG HOÀNG THỊ HỒNG CHIÊM
Trường Sơn có những người phụ nữ không mang quân hàm,
nhưng tuổi xuân của họ gắn trọn với hố bom và con dốc tử thần.
Một nhân chứng còn sống tiêu biểu là Hoàng Thị Hồng Chiêm –
nữ Thanh niên xung phong Trường Sơn, quê Thanh Hóa, được ghi nhận trong tư liệu của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Binh đoàn 12.
Năm 1965, Hoàng Thị Hồng Chiêm mới 17 tuổi đã viết đơn xung phong vào Trường Sơn.
Nhiệm vụ của tiểu đội nữ nơi chị công tác là:
san lấp hố bom, gỡ bom từ trường, dẫn xe qua trọng điểm ban đêm.
Chị kể lại:
Có những ngày, máy bay Mỹ đánh 20–30 lượt,
đất đá chưa kịp nguội, các chị đã xách cuốc, xẻng lao ra đường.
Đêm đến, chị em nằm võng giữa rừng,
dưới là vực sâu,
trên là pháo sáng treo lơ lửng như ban ngày.
Trong một trận bom năm 1967,
tiểu đội bị trúng bom, 3 đồng đội hy sinh tại chỗ.
Chị Chiêm bị sức ép hất văng, ngất lịm.
Tỉnh dậy, việc đầu tiên chị làm không phải khóc,
mà là bò ra đường, cắm tiêu báo bom chưa nổ,
để đoàn xe phía sau kịp giờ hành quân.
Sau chiến tranh, Hoàng Thị Hồng Chiêm trở về quê,
mang theo di chứng sức ép bom và những cơn đau đầu suốt đời.
Nhưng trong một buổi nói chuyện với đoàn viên thanh niên, chị chỉ nói một câu rất ngắn:
“Nếu được chọn lại, tôi vẫn đi Trường Sơn.”
Câu nói ấy không cần hùng biện.
Bởi cả cuộc đời chị đã là một lời thề.



